Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 574: Chương 574: Thăng Cấp

Mễ Phạn tò mò hỏi:

"Vậy hình dạng ban đầu của ngươi là thế nào?"

Thấy xung quanh không có ai khác, Ngưng Sương nghĩ ngợi một chút, sau đó biến ra cái đuôi cá.

Mễ Phạn giương nanh múa vuốt:

"Để đại ma vương Mễ Phạn ta ăn ngươi nào."

Lúc hai người đang chơi đùa với nhau, Trần Lạc đã trở lại.

Trần Lạc nịnh bợ cười nói:

"Mễ Phạn à, lần này ta mang về cho ngươi một viên tinh thể hệ tinh thần này, ngươi xem xem có muốn hấp thu hay không."

Chuyện này khiến Trần Lạc rất buồn rầu, Mễ Phạn sợ đau, cho nên không hề tích cực hấp thu tinh thể để thăng cấp.

Lần trước nó thăng cấp lên bậc bảy là bởi vì bị Vưu kích thích.

Lần này không thể tìm Vưu đi chơi là kịch bản cũ được.

Nào ngờ, Mễ Phạn vui sướng nói:

"Thật vậy à?"

Trần Lạc không hiểu có chuyện gì vừa xảy ra, sao Mễ Phạn lại đột nhiên tích cực như thế?

Nhưng dù thế nào thì đây cũng là chuyện tốt.

Có tinh thể bậc mười là được rồi, viên tinh thể bậc tám lúc trước vẫn còn không ít năng lượng, nhưng đối với Mễ Phạn mà nói thì không có tích sự gì, vậy thì có thể dùng viên tinh thể bậc tám này để giúp Vưu và Triệu Tử Ý thăng cấp.

Trần Lạc nghĩ ngợi, sau đó đưa viên tinh thể bậc tám Trần Lạc dùng rồi cho Vưu.

Vưu có tác dụng rất lớn, hiện tại năng lực của hắn còn có ích hơn Triệu Tử Ý nhiều.

Giúp Vưu thăng cấp không chỉ làm khoảng cách liên hệ của hắn tăng lên, còn có thể tránh cho Vạn Kiện Quy bị phát hiện.

Được rồi, Vưu đúng là vớ được của hời.

Lúc chạng vạng, đám chó con trở về, chúng nó vừa mới đi vào sân đã ngửi thấy mùi hương lâu rồi không có, lập tức vui vẻ không thôi, cha nuôi đã bắt được cá rồi à?

Pháp Vương vẫn chưa trở về.

Đã hai ngày rồi mà Pháp Vương chưa về, Trần Lạc không vội, ngân lang đã chờ đến sốt ruột, nó còn chờ Pháp Vương về để sinh lứa thứ hai đây này.

Pháp Vương cứ đi mãi đi mãi, đến lúc dừng lại xem đã là điểm cực tây của cao nguyên.

Pháp Vương nhảy dựng lên, chẳng lẽ nơi này là?

Pháp Vương bỗng nảy ra sáng ý, bắt đầu ngâm nga một bài.

"Nha lạp tác, na tựu thị thanh..."

Nha nha nha nha nha, âm cuối phải đẩy cao tông giọng lên, nhưng Pháp Vương không thể nào hát cao được, chỉ có thể phát ra âm thanh như quỷ khóc sói gào.

Pháp Vương phì phì hai tiếng, chó hát cũng không tệ.

Pháp Vương không vội vã về nhà, trong nhà đã không còn thịt cá, chỉ còn lại một chút phải để cho chó con ăn, về nhà làm gì, thà rằng đi ra ngoài để tìm tinh thể còn hơn.

Còn có, ba mươi như hổ báo, Pháp Vương cảm thấy thận của nó phải làm việc quá sức, trốn thôi trốn thôi.

Dân cư ở cao nguyên có phần thưa thớt, hiếm thấy bóng người, nhưng lại có rất nhiều sinh vật biến dị.

Chẳng hạn như linh dương, bò Tây Tạng, bầy sói...

Cũng có sinh vật không bị biến dị, nhưng xác suất sống sót rất thấp.

Một đám sinh vật to con, cao đến ba mét lao vun vút về phía Pháp Vương.

Đó là một đám bò Tây Tạng có bộ lông màu đen, hình thể của bọn chúng cực lớn, dường như đã bị giọng hát của Pháp Vương hấp dẫn đến.

Trong mắt Pháp Vương lộ ra vẻ kinh thường, nó không thèm để bụng đám bò này, nâng chân biến mất khỏi tầm mắt của đám bò Tây Tạng.

Bò Tây Tạng nhìn thì to thật, nhưng thực lực chỉ ở mức bình thường mà thôi.

Người là đỉnh của chuỗi thức ăn, rất ít sinh vật biến dị nào có thể mạnh lớn nhân loại, phần lớn chỉ có thực lực tương đương với con người.

Nhưng cũng có không ít sinh vật phản tổ, thực lực tăng triển cực lớn, mạnh đến mức có thể sánh ngang với bậc bảy bậc tám.

Có điều sinh vật như thế rất hiếm thấy, còn muốn uy hiếp đến Pháp Vương thì một con cũng không có.

Pháp Vương đi tới chân một ngọn núi tuyết, ngẩng đầu lên nhìn đỉnh núi phủ kín tuyết.

Trên đó liệu có Tuyết Liên không?

Sắp đến sinh nhật Trần Lạc rồi, nó không tìm thấy thứ gì tốt, mà Trần Lạc cũng không thiếu thứ gì, cho nên Pháp Vương quyết định đi kiếm một đóa Tuyết Liên mang về làm quà sinh nhật cho Trần Lạc.

Nhiệt độ trên núi tuyết rất thấp, nhưng đối với Pháp Vương mà nói thì không đáng nhắc đến, nó nằm ngủ ngay trên nền tuyết cũng không cảm thấy lạnh.

Pháp Vương bò đến giữa sườn núi, nhìn thấy trên đỉnh núi tuyết quả thật của một cây Tuyết Liên trong suốt, mắt chó sáng ngời lên.

Đang muốn bò tiếp, Pháp Vương chợt nghe thấy một tiếng hót lảnh lót cắt ngang phía chân trời.

Pháp Vương ngẩng đầu lên nhìn, trên không trung xuất hiện một con Kim Điêu rất lớn, cả người nó tỏa ra ánh vàng kim lấp lánh, sải cánh của nó dài đến hơn mười mét.

Hai móng vuốt của nó phát ra ánh sáng lạnh băng lập lòe, đôi mắt màu vàng sáng ngời có thần.

Nhìn qua cực kỳ uy phong.

Trong miệng Kim Điêu còn có một con mãng xà cực lớn đang không ngừng giãy giụa.

Pháp Vương ngẩn ra, tiểu tử ngươi thích làm màu thật đấy, nhìn có vẻ cũng oai phong.

Ấy, hay là bắt nó về làm vật cưỡi cho Trần Lạc nhỉ? Vừa lúc coi như quà sinh nhật.

Chẳng phải Trần Lạc còn đang thiếu một con vật cưỡi sao?

Hà hà hà.

Pháp Vương không thèm để ý đến Tuyết Liên nữa, bắt đầu đuổi theo Kim Điêu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!