Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 575: Chương 575: Tốc Độ Cực Nhanh

Kim Điêu bay trên trời cao, tốc độ lại cực nhanh, người bình thường đúng là không thể nào đuổi theo được.

Nhưng Pháp Vương có song dị năng phong và lôi, nó chạy như điên trên mặt đất, tốc độ có thể sánh ngang với Kim Điêu, tất cả mọi chướng ngại vật trước mặt Pháp Vương đều không có tác dụng gì.

Pháp Vương bám sát theo phía sau Kim Điêu.

Pháp Vương còn chưa trâu bò đến độ có thể tấn công Kim Điêu đang bay trên bầu trời, nhưng Kim Điêu có thể bay mãi không hạ cánh xuống đất chắc?

Gần ba phút sau, Pháp Vương nhìn thấy Kim Điêu dừng lại ở trên một vực thẳm, chỗ đó có một mỏm đá nhô ra ngoài tạo thành một cái sơn động, sào huyệt của Kim Điêu nằm ở ngay chỗ nào.

Kim Điêu mổ lên người mãng xà, một lần mổ tạo thành một cái lỗ thủng to, nó đang hưởng thụ bữa ăn của mình.

Pháp Vương trốn ở sau một thân cây, âm thầm quan sát.

Phải làm thế nào để mang nó về đây?

Đương nhiên không thể đánh chết được, hay là đánh gần chết nhỉ?

Pháp Vương nhìn lại móng vuốt của mình, rõ ràng không đủ lớn.

Cái giá nướng bình thường cũng không đủ để nhét con Kim Điêu này vào được.

Chẳng lẽ phải kéo lê con Kim Điêu này về căn cứ?

Làm vậy có khi nào nó ngỏm ngay giữa đường không?

Điều khiến Pháp Vương bất ngờ là con Kim Điêu này còn đang ấp hai quả trứng màu xanh trắng.

Tròng mắt Pháp Vương đảo loạn lên, người anh em Kim Điêu, à không phải, cũng có thể là bà chị.

Ngươi không muốn con của ngươi bị chó bắt trộm đi đúng không?

Dưới tình huống bình thường, Pháp Vương muốn mang Kim Điêu còn sống về nhà là điều không thể nào, tính tình Kim Điêu rất cương liệt, nó thà chết chứ không chịu khuất phục.

Khi cảm thấy không thể phản kháng lại, nó sẽ liều mạng tấn công Pháp Vương.

Hơn nữa, Pháp Vương không phải là loại chó bình thường, nó thật sự rất chó, chó bình thường không thể có trí thông minh giống như nó được.

Pháp Vương vốn định ôm cây đợi thỏ, chờ Kim Điêu ra ngoài rồi mới đi trộm trứng của nó, nhưng nhìn con mãng xà vẫn còn lại nửa cái xác, hơn nữa Kim Điêu cũng không phải ăn một ngày ba bữa như con người.

Pháp Vương đợi nửa ngày vẫn không thấy Kim Điêu chuẩn bị đi ra ngoài, Pháp Vương híp mắt lại, xem ra chỉ có thể dùng biện pháp mạnh thôi.

Pháp Vương nhảy từ vách đá xuống trước hang động, Kim Điêu nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, lập tức quay đầu ra nhìn, phát hiện có một con chó xuất hiện trước mặt mình.

Đây là chó?

Kim Điêu đã từng gặp được sinh vật như thế này, những người dân chăn nuôi đa phần sẽ nuôi dưỡng mấy con.

Có điều nó chưa từng thấy con chó nào lớn như thế này, bộ lông còn mượt óng như thế.

Đồ ăn tự động đưa tới cửa?

Kim Điêu lập tức đứng dậy, giây tiếp theo, cái mỏ sắc bén của nó chọc thẳng tới đầu Pháp Vương, nếu là những sinh vật bình thường chắc chắn sẽ bị mỏ của Kim Điêu xuyên thủng đầu.

Động tác của Kim Điêu cực kỳ nhanh nhẹn.

Pháp Vương không trốn, trái lại còn xông lên chụp một cái lên đầu Kim Điêu.

Nào ngờ Kim Điêu không bị đánh bay đi, cái mỏ vừa hay mổ thẳng lên đầu Pháp Vương.

Kim Điêu cũng ngạc nhiên vô cùng, sao có thể, sao đầu của con chó này không bị xuyên thủng, đầu của nó được làm bằng sắt à?

Pháp Vương che trán lại, bị mổ như thế đúng là hơi đau thật.

Pháp Vương không đánh bay Kim Điêu không phải vì Kim Điêu có thực lực ngang bằng với Pháp Vương, mà là Pháp Vương chỉ dùng một phần sức lực rất nhỏ.

Pháp Vương chưa biết Kim Điêu là cấp bậc gì, nhỡ đâu nó dùng toàn lực đánh chết Kim Điêu thì biết tìm ai mà khóc đây?

Pháp Vương không cảm thấy kinh sợ, trái lại còn mừng rỡ, lại giơ chân tát thêm phát nữa.

Trong hang động nhỏ hẹp xảy ra một cuộc vật lộn.

Pháp Vương không sử dụng dị năng, trong khoảng thời gian ngắn không thể bắt lấy Kim Điêu được, bởi vì con Kim Điêu có bộ lông chim cứng rắn như là sắt thép.

Pháp Vương tát một cái đánh bay Kim Điêu sang một bên, nhân lúc Kim Điêu đang quay cuồng đầu óc, điện quang chợt lóe lên một cái, nó đã dùng móng vuốt trước chộp lấy quả trứng xanh trắng, mỗi bên một quả, sau đó lập tức bỏ chạy.

Mục đích của Pháp Vương không phải là giết chết Kim Điêu, cho nên không cần thiết phải chiến đấu tiếp với Kim Điêu.

Chỉ trong chớp mắt, Pháp Vương đã chạy ra khỏi sơn động, nhảy lên trên đỉnh núi.

Kim Điêu ngẩn ra, sau đó phát ra một tiếng kêu thê lương, vội vàng đuổi theo sau.

Cho dù nó không phải là đối thủ của con chó này, nó cũng thề sống chết phải bảo vệ con mình.

Pháp Vương còn chuyên môn đứng lại trên đỉnh núi một hồi để chờ Kim Điêu chạy ra ngoài, hai quả trứng đã bị Pháp Vương nhét vào trong yến trước bụng.

Pháp Vương thấy Kim Điêu đã đuổi theo sau, trong ánh mắt lộ ra vẻ giảo hoạt, sau đó lập tức cất bước chạy.

Chó chạy chim đuổi.

Pháp Vương cố ý thả chậm tốc độ lại, nếu nó dốc toàn lực chạy trốn, cùng lắm là một phút, Kim Điêu sẽ không nhìn thấy bóng dáng Pháp Vương đâu cả.

Chạy suốt hai giờ, Pháp Vương quay đầu lại nhìn một cái, chậc chậc, vẫn còn đủ sức chịu đựng cơ à.

Tốc độ này đã gần bằng tốc độ của nó lúc chưa thức tỉnh song dị năng rồi.

Kim Điêu liều mạng đuổi theo muốn cứu con của mình về, nhưng sau đó mới đau lòng nhận ra nó bay còn không nhanh bằng một con chó chạy trên mặt đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!