Lại qua ba tiếng đồng hồ, Kim Điêu vẫn đeo bám không dứt, không ngừng đuổi theo sau Pháp Vương, cho dù đối với Kim Điêu mà nói, hiện tại nó đã hoàn toàn tiến vào khu vực xa lạ.
Người đi trên đường chỉ cảm nhận được một trận gió thổi qua người, không hề nhìn thấy bóng Pháp Vương vừa chạy qua, muốn cản nó lại để ăn thịt chó cũng là chuyện hão huyền.
Trong lòng Pháp Vương vui sướng không thôi, sắp rồi, sắp về đến nhà rồi.
Pháp Vương, hàng chuyển phát nhanh của ngươi sắp tới, xin hãy chuẩn bị để nhận hàng.
Cố Trường Phong đang đứng ở bên ngoài căn cứ, nghe thấy trên bầu trời có một tiếng hót vang, lập tức ngẩng đầu lên xem, sau đó hắn kích động nói:
"Kim Điêu, là Kim Điêu."
Đối với con người mà nói, rất hiếm khi có thể nhìn thấy Kim Điêu, đặc biệt là loại Kim Điêu có bộ lông màu vàng thế này.
Đến gần căn cứ, Pháp Vương thả chậm tốc độ lại, dưới ánh nhìn chăm chú của Kim Điêu, từ từ tiến vào căn cứ.
Kim Điêu cũng đang muốn bay vào căn cứ để đuổi giết Pháp Vương, bỗng nhiên có một bóng người màu đen xuất hiện ở trên không trung, đứng chắn ngang trước mặt nó không xa.
Vẻ mặt Hải Cơ tràn đầy lạnh lùng:
"Súc sinh, đây là chỗ để ngươi làm càn à?"
Kim Điêu chỉ cảm thấy cả người rét lạnh lên, tuy đối phương rõ ràng là nhân loại, nhưng lại trên người lại tản ra khí thế khiến nó không thể đứng thẳng lên được.
Người này còn mạnh hơn con chó kia rất nhiều.
Nhưng Kim Điêu không thể từ bỏ được.
Pháp Vương thấy vậy lập tức sốt ruột, mẹ nó, ta vất vả lắm mới đưa chuyển phát nhanh đến đây, Hải Cơ ngươi muốn dùng bạo lực để phá hủy à?
Chó chạy suốt vài tiếng đồng hồ mới mang đến được, ngươi tưởng dễ dàng lắm chắc?
Pháp Vương vội la lên:
"Đừng giết nó, nó chết rồi thì chủ nhân cưỡi bằng cái gì?"
Pháp Vương coi Hải Cơ là đối thủ, nhưng Hải Cơ lại không thèm để Pháp Vương vào trong mắt.
Hải Cơ cũng không biết bản thân mình đã phá hỏng chuyện tốt của Pháp Vương bao nhiêu lần.
Lần này Hải Cơ nghe Pháp Vương khuyên bảo, không lập tức giết chết Kim Điêu ngay.
Trần Quang kích động dùng bộ đàm thông báo:
"Thủ lĩnh, bên ngoài có một con Kim Điêu cực kỳ oai phong xuất hiện."
Trần Lạc khó hiểu, Kim Điêu? Có điều hắn vẫn sử dụng hành tẩu hư không, lập tức đi tới cửa căn cứ.
Vừa tới cửa, hai mắt Trần Lạc lập tức sáng lên, không thể ngờ được lại có một con Kim Điêu uy phong đến vậy.
Nếu có thể bắt nó làm vật cưỡi cho mình thì đúng là chuyện tốt.
Hơn nữa còn có thể phi hành nữa.
Trần Lạc cũng có thể bay, nhưng tự mình bay sao có thể giống với được người khác mang bay trên trời được?
Giống như là ngươi tự lái xe với được người khác chở, cái nào sẽ thỏa mái hơn?
Nhưng mà sao con Kim Điêu này lại đến căn cứ vậy?
Pháp Vương nhanh chóng chạy đến trước mặt Trần Lạc, lấy hai quả trứng màu xanh trắng đưa cho Trần Lạc.
Trần Lạc lập tức hiểu ra, thì ra là Pháp Vương trộm trứng của Kim Điêu, cho nên Kim Điêu mới đuổi theo tới đây.
Được lắm, đúng là mua một tặng hai.
Kim Điêu nhìn thấy trứng của mình, không thèm để tâm đến thứ khác, lập tức bay vọt tới, nhưng lại bị Hải Cơ nhẹ nhàng trói lại.
Phải làm thế nào để giúp Trần Lạc thu phục Kim Điêu, trên đường đi Pháp Vương đã có ý tưởng rồi.
Cách đơn giản nhất là để bổn thủ lĩnh đóng vai phản diện, Trần Lạc đóng vai chính diện.
Pháp Vương liếc mắt ra hiệu cho Trần Lạc, tiếp theo nhìn sắc mặt chó để hành sự.
Trần Lạc hơi đảo tròng mắt, lập tức tát một cái vào lưng Pháp Vương, nhìn thì có vẻ rất mạnh tay, nhưng thật ra lại không có tí lực nào.
Pháp Vương phối hợp phát ra một tiếng kêu thảm thiết, nó cuống quýt chạy trốn, sau đó Trần Lạc đuổi theo, tiếp tục trình diễn cảnh ngươi trốn ta đuổi.
"Cái đồ hư đốn này, sao ngươi lại đi ăn trộm con nhà người ta, còn nhỏ mà không chịu ngoan ngoãn."
Pháp Vương kêu ẳng ẳng, chui rúc khắp nơi.
Kim Điêu đứng đối diện không hiểu ra sao, con chó này có thực lực rất mạnh, lại không thể đánh lại cũng không thể chạy được, chỉ có thể đứng im cho người kia đánh rồi kêu la thảm thiết.
Hình như người này đang dạy dỗ nó, Kim Điêu chỉ có thể nói làm tốt lắm.
Dưới ánh nhìn chăm chú của Kim Điêu, Trần Lạc cầm hai quả trứng, chậm rãi bay đến trước mặt nó, vẻ mặt tràn đầy xin lỗi.
"Trẻ con trong nhà không hiểu chuyện nên mới đắc tội với ngươi, ta trả lại trứng cho ngươi."
Kim Điêu có linh tính, những người ở chỗ này đúng là đáng sợ, không thể trêu vào được, nó có thể đón được con mình về đã rất thỏa mãn rồi.
Không dám trách tội.
Trần Lạc xoay người lại liên tục nháy mắt ra hiệu cho Hải Cơ.
Ban đầu Hải Cơ không rõ nguyên do, nhưng cô không phải ngốc, hừ lạnh một tiếng.
"Không được, đây là địa bàn của em trai, ngươi dám tự tiện đến đây quấy rối, không thể tha bẫng cho nó như thế được, đây là chỗ nó cứ muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao?"