Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 577: Chương 577: Biến Đổi

"Bắt vào trong căn cứ, nhốt vào chuồng mười năm, nếu không chịu để ta nhốt lại thì đánh chết cả nó lẫn trứng luôn."

Không cần Trần Lạc phải nhắc nhở, Hải Cơ đúng là trời sinh diễn vai ác, không cần phải làm bộ làm tịch, chỉ cần biểu diễn theo đúng bản tính là được.

Sắc mặt Kim Điêu lập tức biến đổi, nếu chỉ có một mình nó thì thà chịu chết cũng không để người khác cầm tù mình.

Nhưng nó vẫn còn hai đứa nhỏ.

Trong lòng Trần Lạc mừng thầm, nhưng trên mặt lại lộ ra vẻ khó xử.

"Đây là chị gái của ta, thực lực của chị ấy rất khủng bố, những lời chị ấy nói ta nhất định phải nghe theo."

"Ta cũng rất khó xử, hay là ngươi ở lại chỗ ta một thời gian, coi như cho chị ấy bằng lòng?"

Ở lại chỗ này của ta bán sức lao động mấy chục năm, coi như để vừa lòng chị ấy.

Hải Cơ đứng một bên như hổ rình mồi, quanh người là khí đen lượn lờ, sát khí lạnh như bằng nhìn chằm chằm vào Kim Điêu.

Giống như Kim Điêu dám nói ra một câu từ chối, cô sẽ lập tức xé xác nó ra.

Điều duy nhất khiến Kim Điêu cảm thấy yên tâm là, con chó kia rất xấu tính, người phụ nữ kia cũng rất đáng sợ, nhưng mà người đàn ông vẻ mặt hiền hậu này lại có tính tình rất tốt.

Hắn đang cố hết sức để bênh vực cho ta.

Nếu chỉ ở lại mấy hôm thì cũng tạm chấp nhận được.

Kim Điêu gật đầu.

Hải Cơ cười lạnh một tiếng:

"Coi như ngươi biết thức thời."

Trong lòng Trần Lạc đang mừng như điên, không thua gì việc đạt được một viên tinh thể cấp vương, hắn sắp được cưỡi Kim Điêu để bay rồi.

Trước tiên phải lừa dối được nó đã.

Trần Lạc cầm hai quả trứng của Kim Điêu trong tay:

"Đi thôi, chúng ta đi làm cái tổ cho con của ngươi đã."

Kim Điêu không từ chối.

Mọi người nhìn thấy Kim Điêu đi theo sau Trần Lạc tiến vào sâu trong căn cứ, trong lòng hâm mộ không thôi.

Có ai mà không muốn có được một thú cưỡi có thể bay chứ.

Trần Lạc vừa lòng nhìn lại, con Kim Điêu có bộ lông chim lấp lánh ánh vàng, dáng vẻ của nó cũng cực kỳ oai phong.

Không cần biết thực lực của nó thế nào, chỉ cần đẹp là đủ rồi.

Tiểu Hồng vừa thấy Kim Điêu tiến vào, lập tức run như cầy sấy, đám người Trần Lạc bọn họ không thể cảm giác rõ ràng hơi thở trên người Kim Điêu, nhưng loại gà như Tiểu Hồng lại có thể cảm nhận được từ đằng xa, cho dù hiện giờ thực lực của Tiểu Hồng đã là bậc năm thì nó vẫn run rẩy không thoi.

Chứ đừng nói đến đám gà con bình thường, bọn chúng nhao nhao lên muốn trốn.

Tiểu Minh chạy mất tăm mất tích từ lúc nào không biết.

Trần Lạc có chút lo lắng, hai quả trứng này bị Pháp Vương đeo trong túi chạy một quãng đường xa như thế, bên trong không bị lắc đều lên chứ?

Mấy người Mễ Phạn Mễ Lạp Ngưng Sương cũng xúm lại xem, đây là đồ hiếm lạ đấy.

Trần Lạc bắt đầu tạo cái ổ cho Kim Điêu nằm để bồi dưỡng tình cảm.

Pháp Vương quay tròn tròng mắt, nó mang con Kim Điêu này về để cung phụng chắc?

Nó mang về để làm vật cưỡi.

Nhưng hiển nhiên lúc này Trần Lạc đang đóng vai chính diện, cho nên có một số chuyện không thể nói ra được.

Pháp Vương xấu xa nói:

"Chỗ chúng ta không có thu nhận những kẻ ăn không ngồi rồi, ngươi phải đi làm việc đi, theo như ta thấy, con Kim Điêu này cũng chẳng thể làm gì được, vừa hay chủ nhân đang thiếu vật cưỡi, hay là ngươi để nó làm vật cưỡi cho ngươi đi?"

Chậc chậc, trong lòng ta đang định nói chuyện này, Pháp Vương ngươi đã nói giúp ta rồi.

Trần Lạc giả vờ phẫn nộ nói:

"Ngươi nói thế là có ý gì, đi sang chỗ khác chơi đi."

Một người diễn vai tốt, một người diễn vai xấu, lừa dối Kim Điêu không biết trời đâu đất đâu.

Trần Lạc không nghĩ tới, Kim Điêu vừa nghe xong lập tức lắc đầu nguầy nguậy, kêu một tiếng thật to.

Ngươi đang nói là ngươi đồng ý hả? Trong lòng Trần Lạc nghĩ vậy.

"Xem kìa, là Kim Điêu đấy."

Mộng Âm nghe thấy trong căn cứ xuất hiện một con Kim Điêu, lập tức hưng phấn dắt Triệu Tử Ý đến đây xem.

Vẻ mặt Mộng Âm tràn đầy khát vọng nói:

"Muốn sờ một cái quá."

Trần Lạc thấy vậy, vừa hay kéo Mộng Âm đến làm phiên dịch viên.

Mộng Âm tung ta tung tăng chạy tới.

Nghe thấy Kim Điêu nói xong, sắc mặt Mộng Âm có vẻ cổ quái.

Trần Lạc thúc giục:

"Nó nói cái gì?"

Mộng Âm ấp úng nói:

"Đại bàng có thể giết, không thể nhục, tuy ngươi là người tốt, nhưng thực lực có lẽ không xứng đáng, nó tuyệt đối không làm vật cưỡi cho kẻ yếu, nếu bắt nó làm thì nó thà chết còn hơn."

Trần Lạc không thể tin nổi, chỉ tay vào chính mình:

"Ta, thực lực yếu?"

Toàn bộ quá trình vừa nãy Trần Lạc không ra tay lần nào, không hề thể hiện thực lực của mình, cho nên khiến Kim Điêu ngộ nhận rằng thực lực của hắn bình thường.

Trần Lạc cười nhạt, cũng đúng, nếu không thể hiện một chút thực lực thì sao có thể thuần phục Kim Điêu được?

Phương pháp huấn luyện chim ưng thì thôi vậy, cách này quá tốn thời gian, đợi một tháng sau cũng chưa chắc đã cưỡi Kim Điêu được.

Trần Lạc cười nói:

"Ta đứng ngay ở đây không động đậy, nếu ngươi có thể đi ra khỏi địa bàn của ta, thì ta sẽ cãi lời chị ta một lần, cho ngươi mang theo trứng của mình rời khỏi đây."

"Con người ta từ trước đến nay luôn luôn giữ lời, chắc chắn không nói dối."

Trần Lạc lại bổ sung một câu:

"Ta cũng không dùng tay."

Nói xong, Trần Lạc chắp tay ra sau lưng.

Đôi mắt Kim Điêu sáng lên, đây là chính miệng ngươi nói, ta có thể cảm giác được ngươi là người giữ lời hứa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!