Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 578: Chương 578: Lý Do

Trong nội tâm Kim Điêu không muốn ở lại nơi này, nó không hề quen thuộc hoàn cảnh ở nơi này, cũng chưa từng tiếp xúc với nhân loại, nếu có thể trở về nhà của nó thì là tốt nhất.

Ta hiểu được, chị gái ngươi không cho, nhưng ngươi vẫn muốn tìm mọi cách để giúp ta trở về, dưới tình huống không dùng tay không dùng chân, đứng im bất động, Kim Điêu không thể nghĩ ra lý do tại sao nó lại không chạy khỏi địa bàn này được.

Làm gì có lý do nào chứ.

Ngươi đúng là người tốt.

Kim Điêu hót vang một tiếng thật dài, gương cánh bay lượn, sải cánh khổng lồ mở rộng ra trước mặt mọi người, tư thế oai phong khi bay lượn làm Trần Lạc xem đỏ cả mắt.

Soạt một cái, Kim Điêu đã bay ra xa mấy chục mét.

Kim Điêu quay đầu lại nhìn, Trần Lạc vẫn đang cười nhạt nhìn theo nó.

Chờ đến khi ta chạy ra ngoài, lại quay về dẫn con ta về, hắn chắc là không lừa gạt ta đâu.

Trần Lạc cười nhạt, sao ngươi có thể thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của ta được.

Chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi, Kim Điêu đã bay xa hai dặm, cửa thành đang ở ngay trước mặt.

Đột nhiên, Kim Điêu phát hiện khoảng cách giữa bản thân và cửa thành bỗng dưng kéo xa ra.

Sao lại thế này?

Tốc độ bay của Kim Điêu rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đi tới gần cửa thành.

Lại biến xa ra.

Kim Điêu không thể tin tưởng nổi, mở to hai mắt ra nhìn, chẳng lẽ nó gặp quỷ đâm tường?

Kim Điêu lại thay đổi phương hướng khác để bay ra ngoài, nhưng mà chỉ vô ích mà thôi, không cần biết là bao nhiêu lần, cứ mỗi khi sắp bay ra ngoài là Kim Điêu lại trở về vị trí ban đầu.

Giây tiếp theo, Kim Điêu xuất hiện trước mặt Trần Lạc.

Kim Điêu ngó trái ngó phải, vẻ mặt hoảng sợ không thôi, không thể hiểu tại sao nó lại đột nhiên thay đổi tới vị trí này.

Trần Lạc cười nhạt mọt tiếng, giơ tay bắt lấy Kim Điêu, nháy mắt đã rời khỏi tầm mắt của mọi người.

Kim Điêu phát hiện bản thân nó bỗng dưng xuất hiện trên không trung, nhưng mà nó không có bay.

Cảnh tượng trước mắt nó không ngừng thay đổi, Trần Lạc dẫn Kim Điêu theo, không ngừng sử dụng hành tẩu hư không.

Những điều này hoàn toàn vượt khỏi tầm hiểu biết của Kim Điêu.

Kim Điêu nhớ đến người phụ nữ mặc áo đen kia, đó là chị gái của Trần Lạc, Trần Lạc phải nghe lời cô ấy.

Mà bản thân Trần Lạc đã vượt qua cả phạm trù người bình thường, thế thì người phụ nữ mặc đồ đen kia sẽ đáng sợ tới mức nào?

Kim Điêu hít một hơi, lòng đầy hoảng sợ, ánh mắt nhìn Trần Lạc tràn đầy kính sợ.

Trần Lạc chắp tay sau lưng, nhìn dáng vẻ rất giống cao nhân.

"Ngươi thua rồi, không chạy khỏi địa bàn của ta được."

Kim Điêu gật đầu, nó thua, thua tâm phục khẩu phục.

Trần Lạc đột nhiên nảy ra một ý tưởng:

"Ta thấy ngươi có thiên phú không tồi, chúng ta cũng có duyên phận, ngươi có nguyện ý trở thành đồng tử dưới tòa của ta không, ngày sau ngươi tất nhiên sẽ nhận được lợi ích, ta cũng sẽ giúp ngươi chăm sóc cho hai đứa nhỏ của ngươi."

Đồng tử là gì?

Ngày sau có lợi ích thì Kim Điêu có thể hiểu được.

Nhìn thấy thủ đoạn thần tiên của Trần Lạc, ngay cả con chim kiêu ngạo như Kim Điêu cũng phải nể phục.

Ở bên cạnh người như thế, không mất mặt.

Đại bàng, nguyện làm vật cưỡi.

Kim Điêu cúi người xuống, ý tứ rất rõ ràng.

Trần Lạc lặng lẽ cười một tiếng, không khác khí leo lên người nó.

Hành tẩu hư không không chỉ là kỹ năng bảo mệnh, còn là thần kỹ diễn kịch nữa.

Hình thể của Kim Điêu rất lớn, mười mấy người ngồi trên vẫn dư dả, Trần Lạc ngồi trên lưng nó, cảm giác cực kỳ vững vàng, không cảm nhận được bất kỳ chấn động nào.

Ngồi từ trên cao quan sát mặt đất cũng có cảm giác mới mẻ.

Khi còn nhỏ Trần Lạc đã mơ được cưỡi phượng hoàng để bay trên trời, tuy hiện tại không có phượng hoàng, chỉ có một co Kim Điêu.

Nhưng mà thôi, ta miễn cưỡng chấp nhận vậy.

Trần Lạc vừa lòng nghĩ, sau đó nói:

"Dùng tốc độ nhanh nhất để bay xem nào."

Kim Điêu nghe vậy, giương cánh bay lượn, dốc toàn lực ứng phó.

Trần Lạc nhíu mày, tốc độ tối đa mới có một nghìn hai mét, không đủ nhanh rồi.

Trần Lạc lắc đầu cười cười, có thể thấy được, hiện tại kim điêu* thực lực cấp 8, trong tất cả các thể đột biến, chắc chắn là cấp cao nhất.

đại bàng vàng.

đại bàng vàng.

Điều này cho thấy năng lực cũng không tồi.

Bây giờ ở cấp 8, còn không phải là không thể tiếp tục phát triển.

Rèn luyện bản thân một chút, đạt tới cấp Vương khẳng định sẽ không khó, lúc đó tốc độ cũng sẽ tăng vọt.

Không đúng, kim điêu là một trong những loài vật hoang dã, không phải bị đột biến, sinh vật đột biến điên cuồng và khát máu, tràn đầy khát vọng tấn công.

Nói cách khác, thịt của nó không khó ăn.

Đây không chỉ là chuyện ngu ngốc có thể làm sao?

Xét tổng thể, Trần Lạc vô cùng hài lòng, có một vật để bản thân cưỡi khi bay trên bầu trời là một điều mới lạ.

Trần Lạc chỉ huy kim điêu trở về căn cứ, Trần Lạc vẫn chưa thỏa mãn mà muốn đưa Mễ Lạp đi cùng.

Kim điêu vững vàng đáp xuống, Mễ Lạp vẫn còn ở trong sân, Trần Lạc mỉm cười nói:

“Mễ Lạp, ngươi cũng tới đây đi.”

Mễ Lạp mặc dù là con gái, nhưng vẫn chưa từng được bay trên không trung, cô còn không biết bay, vậy nên cực kỳ muốn trải nghiệm cảm giác được ngồi lên kim điêu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!