Trần Lạc đang muốn mang Mễ Linh đi, Hùng Văn Huệ lại lo lắng:
“Lão đại, còn ta thì sao, ta cũng muốn quay lại.”
Trần Lạc xua tay, vẻ mặt nghiêm túc nói:
“Cũng nên để một người ở lại canh giữ, không thể để vườn không nhà trống, thực lực của ngươi mạnh, tiếp tục nỗ lực nhiều hơn đi.”
Nhìn bóng dáng Trần Lạc và đoàn người biến mất, Hùng Văn Huệ không nói nên lời, ta không phải là đang bị gây khó dễ đấy chứ?
Không phải chỉ là mấy lần nháy mắt thôi sao?
Có muốn thử chút không: Thủ lĩnh, ngươi có muốn để Mễ Linh biết chuyện của ngươi không?
Quên đi, quên đi, thử xong thì ta cũng xong đời.
Mễ Linh đi rồi, tất cả số thịt tối nay sẽ là của ta.
Trên đường đi, Mễ Linh mỉm cười nói:
“Trong hai ngày, ba thành viên đã thăng cấp 7.”
“Nếu như trước đây không phải ta thăng cấp lên cấp 8, e rằng sẽ không khống chế được, Hùng Văn Huệ đã bị mắc kẹt ở cấp 7 đã lâu, hiện tại dần nảy sinh cảm giác chán nản.”
Những người được Trần Lạc thu nhận vốn là tinh anh trong giới tinh anh, nếu không có sự trợ giúp của tinh thể cấp cao, đạt đến đỉnh cao của cấp 7 là chuyện quá bình thường.
Trần Lạc suy nghĩ một chút:
“Phân phát cho Hùng Văn Huệ một tinh thể cấp 8.”
Trần Lạc cảm thấy quan trọng nhất vẫn là Mộng Âm, người rất có tài năng về phương diện gieo trồng.
Tinh thể hệ tự nhiên cấp 8 nên được ưu tiên đưa cho Mộng Âm, chứ không phải Trần Lạc muốn làm khó Hùng Văn Huệ.
Tinh thể hệ tự nhiên đã khan hiếm, thể đột biến lại càng hiếm hơn.
Đêm đó, Mã Ngọc đã bắt đầu chuẩn bị cho sinh nhật ngày mai của Trần Lạc, bánh kem là thứ không thể thiếu.
Trưa hôm sau, sân nhỏ của Trần Lạc trở nên cực kỳ náo nhiệt.
Tổ chức sinh nhật cũng chỉ là một sự kiện quy mô nhỏ.
Có đám người Khương Thiên Thành, Khương Sơ Tuyết, Tô Đại Trụ, Trần Quang, Mộng Âm.
Đương nhiên, Hải Cơ với tư cách là chị gái, cũng đến chúc mừng sinh nhật Trần Lạc, trông cô còn vui hơn Trần Lạc.
Quy tắc cũ, trẻ em ngồi một bàn.
Trần Lạc nhìn Tô Đại Trụ, âm thầm thở dài, ngươi đối Mã Ngọc không có tình cảm sao, đã hơn một năm rồi, ngươi vẫn còn độc thân.
Mã Ngọc đẩy một cái bánh kem năm tầng tới, không có cách nào, nếu không làm nhiều thì sẽ không đủ ăn.
Triệu Tử Ý, Ngân Linh Mộng Âm, Tiếu Vũ, lập tức nhìn chằm chằm vào chiếc bánh.
Một nhóm bạn bè vây quanh Trần Lạc, Trần Lạc trong lòng cảm thấy ấm áp, cuối cùng cũng không uống phí công sức hắn trọng sinh.
Pháp Vương biết ngày sinh nhật của Trần Lạc nên không ra ngoài, nói:
“Chó con cũng biết ngày sinh của ngươi, nên đã đặc biệt chuẩn bị một tiết mục biểu diễn.”
Trần Lạc hứng thú, thật sao?
Sáu con chó, cao khoảng 1,5 mét, chắc chắn là những chú chó lớn.
Đứng thành một hàng, cùng nhau sủa gâu gâu.
Trần Lạc thế mà nghe ra được giai điệu của bài hát chúc mừng sinh nhật.
Mọi người đều cười vui vẻ, chó này thật thú vị.
Trần Lạc vui mừng, cuối cùng cũng không uổng phí công sức ta thương yêu các ngươi.
Trần Lạc trong lòng cảm động, nói:
“Mộng Âm, ngươi cũng làm một tiết mục đi, hát ta là một con vịt nhỏ.”
Không còn cách nào, Mộng Âm không thể từ chối nên đành biến thành một con vịt nhỏ màu vàng.
“Ta là một con vịt nhỏ, quạc quạc.”
Triệu Tử Ý ăn xong phần bánh của mình, vẫn còn chưa thỏa mãn, chớp mắt:
“Ta cũng muốn biểu diễn một tiết mục.”
“Ta cần một chiếc bánh lớn làm đạo cụ.”
Triệu Tử Ý ho khan một tiếng:
“Tiết mục mà ta biểu diễn chính là ta có thể một hơi ăn hết chiếc bánh này.”
Chiếc bánh này dài hai mươi xen ti mét.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Triệu Tử Ý há to miệng, mạnh mẽ nhét vào trong miệng.
Trần Lạc bất đắc dĩ cười, ta muốn nói ngươi là đang biểu diễn trò đùa hay là làm thùng cơm đây?
Ngưng Sương cũng muốn thể hiện tài năng của bản thân, tiến lên hát một bài hát khiến tất cả mọi người mê mẩn.
Giọng hát này thực sự không còn gì để chê.
Mễ Phạn lớn tiếng nói:
“Ta cũng có quà.”
Hôm qua Mễ Phạn đã thăng cấp 8, Trần Lạc còn mất cả đêm để an ủi.
Mễ Phạn bày ra bộ dáng như đang cầu nguyện, gật gù đắc ý nói:
“Sớm thôi, Trần Lạc, ngươi sẽ gặp may mắn.”
Thật hay giả?
Nếu là người khác nói, Trần Lạc chắc chắn không tin, nhưng đây lại là Mễ Phạn nói.
Không lâu sau, máy liên lạc trong phòng khách vang lên:
“Thủ lĩnh, thủ lĩnh, có một thể đột biến chết trước cửa nhà chúng ta.”
Trần Lạc bị lời này làm cho sốc, liền chạy tới xem, thực sự là thể đột biến hệ không gian cấp 9, theo lời các thành viên, thể đột biến đã chết ngay khi đến lối vào căn cứ.
Thật đúng là tinh thể tự mình tìm tới cửa.
Trần Lạc không khỏi liên tưởng tới lời chúc phúc vừa rồi của Mễ Phạn, thần kỳ như vậy sao?
Nhất định nguyên nhân là do Mễ Phạn, vậy nên thể đột biến mới chết ngay trước cửa nhà.
Cấp độ có hơi thấp một chút, nhưng đối với Mễ Phạn thì không thấp, vì Mễ Phạn chỉ mới cấp 8.
Trần Lạc vội vàng chạy lại, cười nịnh nọt nói:
“Mễ Phạn, thêm lần nữa được không?”
Mễ Phạn có chút mệt mỏi:
“Ta cũng muốn nhưng không được.”