Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 582: Chương 582: Ôm Đùi

Mễ Phạn vậy mà lại có loại năng lực này, nằm ngoài dự đoán của Trần Lạc.

Thời gian trôi qua, sự hiểu biết của Trần Lạc về khả năng của Mễ Phạn ngày càng rõ ràng hơn.

Mễ Phạn có thể nhìn thấu vận mệnh tương lai của một người, đã từng nói rằng một thành viên sẽ chết trong một khoảng thời gian ngắn, sau đó bị phản ngược lại.

Kể từ đó, Trần Lạc không cho phép Mễ Phạn sử dụng nữa.

Mễ Phạn có thể cảm nhận được vận mệnh tốt xấu của những người xung quanh trong một khoảng thời gian nhất định, cấp độ càng tăng thì thời gian càng ngày càng dài.

Hiện tại, lại có thể khiến cho may mắn xuất hiện.

Năng lực của Mễ Phạn là hệ gì, khả năng cũng sẽ sớm xuất hiện.

Trần Lạc cám thán, vốn dĩ ban đầu Trần Lạc chỉ nắm chắc 20% có thể dẫn dắt mọi người vượt qua tận thế.

Nếu như chỉ là sự sống của mình Trần Lạc, đương nhiên sẽ không có vấn đề gì.

Còn bây giờ, đem theo một đám người, Trần Lạc đã nắm chắc 50%, riêng Mễ Phạn chiếm 30%.

Đây chính là lão đại, nhất định phải ôm chắc đùi().

()Ôm đùi: chỉ việc dựa vào người có ưu thế (có tiền, có quyền chẳng hạn) để hưởng lợi.

(*)Ôm đùi: chỉ việc dựa vào người có ưu thế (có tiền, có quyền chẳng hạn) để hưởng lợi.

Khi bữa tiệc kết thúc, Triệu Tử Ý cầm hộp bánh ngọt, phía trên còn có chút kem, vừa đi vừa liếm.

Cái người tham ăn này.

Buổi chiều, Trần Lạc ôm Mễ Phạn, cùng Mễ Phạn xem phim truyền hình, Khương Sơ Tuyết vội vàng chạy vào hô to:

“Mễ Lạp, Mễ Lạp, sinh, sinh rồi.”

Mễ Lạp sinh rồi?

Trần Lạc bất ngờ, sao ta không biết?

Mễ Lạp từ trong phòng đi ra, từ khi Mễ Lạp đạt tới cấp 8 đã không ra ngoài, tang thi bình thường đối với Mễ Lạp căn bản không giúp ích gì cho việc luyện tập, liền ở nhà cùng Mễ Phạn và Ngưng Sương, giúp Trần Lạc quản lý một số chuyện.

Mễ Lạp nói:

“Là Tả Nhược Thu sinh sao?”

Khương Sơ Tuyết dùng sức gật đầu.

Trần Lạc chợt nhận ra, cách đây không lâu Mễ Lạp đã nói qua với hắn, có một thành viên nữ sắp sinh con, vậy nên Mễ Lạp cũng tích cực chú ý đến cô ấy.

Suy cho cùng, đó cũng là sự ra đời của một sinh mệnh mới.

Mễ Phạn hỏi:

“Sắp sinh con sao? Ta cũng muốn đi xem.”

Vậy thì cùng nhau đi.

Thành viên nữ này tên là Tả Nhược Thu, cô vừa mới sinh xong, khi Trần Lạc và những người khác đi đến gần, bọn họ nghe thấy tiếng khóc của trẻ em.

Vợ của Cẩm Nguyên Giang cũng đang chật vật với cái bụng lớn của mình, một vài thành viên nữ khác đều tiến lên giúp đỡ.

Trần Lạc nhíu mày, theo lý mà nói, Trần Lạc không đồng ý với việc sinh đẻ này.

Những đứa trẻ này còn quá nhỏ, Trần Lạc không hy vọng chúng có năng lực chiến đấu, chỉ mong chúng có thể tự bảo vệ mình là được rồi.

Trần Lạc đã từng chứng kiến một vài trường hợp trẻ con trở thành gánh nặng.

Hiện tại, các thành viên coi như đang có một cuộc sống tương đối ổn định, nhưng không ai biết tương lai sẽ ra sao, bản thân Trần Lạc thậm chí còn không dám có con.

Nhưng chuyện này có thể nói ra được sao?

Tất nhiên, ép buộc thực hiện cũng được, nhưng như vậy là đi ngược lại với bản tính con người, vì quá máu lạnh.

Mễ Linh vẫn còn đó, cô và Mễ Lạp đang ngắm nhìn đứa trẻ.

Dị năng hệ Ánh Sáng của Mễ Lạp nhẹ nhàng rắc xuống, nét mặt đứa trẻ dịu lại, không còn khóc nữa.

Mễ Phạn ngạc nhiên nói:

“Xấu quá, sao lại giống con khỉ nhỏ thế?”

Trần Lạc cười nói:

“Trẻ sơ sinh đều như vậy, lớn lên một chút sẽ càng xinh đẹp hơn.”

Mặc dù Tả Nhược Thu vừa mới sinh, nhưng cô đã ở cấp 6, ngoại trừ còn hơi yếu ớt, vẫn có thể đi lại bình thường.

Tả Nhược Thu có chút bối rối, cô chưa bao giờ ở cùng nhiều người có địa vị cao như này.

Mễ Linh nhìn quanh, hỏi:

“Cha của đứa bé đâu?”

Tả Nhược Thu miễn cưỡng cười một tiếng:

“Chết rồi.”

Mễ Linh vội xin lỗi:

“Thật xin lỗi.”

Trần Lạc âm thầm lắc đầu, quá đáng thương, làm người của ta cũng không phải tuyệt đối an toàn, trong chiến đấu có rất nhiều người phải bỏ mạng, đặc biệt là người có thực lực trung bình.

Trần Lạc ra lệnh:

“Nhắn nhủ với bộ phận nấu nướng, bảo bọn họ nấu một phần canh gà cho Tả Nhược Thu.”

Trần Lạc cười nói:

“Đứa nhỏ này xem như có chút duyên với ta, có cùng ngày sinh nhật với ta.”

Buổi tối, sau khi cơm nước xong xuôi, Trần Lạc ngồi trên kim điêu đưa Mễ Linh trở về căn cứ phụ.

Mễ Linh ngồi phía trước, Trần Lạc ngồi phía sau.

Trần Lạc cười nói:

“Kim điêu còn có hai đứa con, chờ đến khi chúng nó được sinh ra, tặng cho ngươi một đứa, thấy thế nào?”

Kim điêu nghe vậy, toàn thân lắc nhẹ một cái, Trần Lạc nhanh chóng đỡ lấy Mễ Linh.

Trần Lạc hỏi Kim Điêu:

“Ngươi có ý kiến gì?”

Kim điêu lắc đầu liên tục, ý muốn tìm một gia đình khá giả cho con của nó.

Mễ Linh vừa ngạc nhiên vừa vui mừng nói:

“Vậy thì tốt quá rồi.”

Trên đường Trần Lạc đưa Mễ Linh trở về, một gián điệp đặc biệt đã xuất hiện trong căn cứ.

Đối với gián điệp bình thường, đều là lão đại sắp xếp cho bọn họ lẻn vào Thự Quang thành, gián điệp sẽ ậm ừ, đại ca, ta đi rồi sẽ không quay lại.

Nhưng tên gián điệp này lại muốn giết người, chính là gián điệp do Ngô Huy và Diệp Vũ sắp xếp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!