Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 592: Chương 592: Không Hề Kỳ Lạ

Trần Lạc giật mình, biết bay ư? Vậy thì con tang thi đó ít nhất cũng là cấp 10 nha. Cũng không phải tất cả cấp 10 đều có thể bay, nếu kẻ đó không khống chế tốt sức mạnh trong người bản thân thì cũng không bay lên được. Thậm đí có khả năng con tang thi đó là cấp vương cũng nên. Trần Lạc vội vội vàng vàng khoác bộ giáp màu tím lên, sau đó hắn nhanh chóng bay về phía của Pháp Vương. Trước khi rời đi, hắn còn không quên hỏi Mễ Phạn đang nằm trên sofa một câu:

“Mễ Phạn, Mễ Phạn, lần này ta đi có nguy hiểm không?”

Mễ Phạn đang bận dùng điều kiển từ xa của ti vi, nó lắc lắc đầu:

"Không có nha.”

Trần Lạc yên tâm, sau đó hắn nhanh chóng dùng hành tẩu hư không đi nhanh về phía của Pháp Vương. Ngưng Sương hỏi với vẻ kì quái:

"Vì sao hắn lại hỏi ngươi là có nguy hiểm gì hay không?”

Mễ Phạn cười hi hi, cũng không đáp lời cô, sau đó nó chuyển một kênh khác trên ti vi. Bộ phim này rất mua nước mắt của người xem, không phải lần trước ngươi cười nhạo ta hay sao? Mau khóc cho Mễ Phạn ta xem đi, tốt nhất là rơi ra nhiều trân châu một chút. Nếu không phải do Mễ Phạn ta là người lớn không chấp nhặt thì ta đã khiến ngươi có vận đen đủi rơi vào đầu rồi. Pháp Vương chỉ nói vị trí đại khái, thế nên Trần Lạc không có cách nào để có thể dùng hành tẩu hư không đến đúng vị trí bên cạnh nó ngay lập tức được. Bây giờ Pháp Vương đang ở cách Trần Lạc khoảng hơn 1700 dặm một chút, thế nên Trần Lạc phải tốn hơn một nửa lượng dị năng thì mới có thể đi tới nơi.

Trần Lạc tìm kiếm ở khắp tứ phía, hắn nhanh chóng tìm thấy Pháp Vương. Bây giờ lượng dị năng mà hắn tiêu hao mất rất lớn, không thể nào dùng được thứ nguyên chi nhận nữa rồi. Nhưng mà anh đây chính là bố của thể đột biến đó, có biết về gia tốc thời gian không? Từ khi Bạch Âu ra tay đến khi Trần Lạc chạy tới cũng chỉ cách nhau khoảng hơn một phút mà thôi. Bạch Âu vẫn chưa rời đi, nó vẫn đang đứng nhìn xác của những kẻ sinh tồn mà cười nhạo.

Pháp Vương đứng đằng sau một hòn đá to âm thầm quan sát Bạch Âu. Nhưng mà Pháp Vương đã xem thường Bạch Âu rồi. Bạch Âu chính là một coi Hải âu mắt đỏ hóa thành hình người, hơn nữa nó còn là một cấp vương hệ tinh thần hiếm thấy. Giác quan thứ sáu của nó mạnh hơn bình thường rất nhiều. Bạch Âu vẫn luôn có cảm giác có người đang âm thầm quan sát nó ở trong bóng tối. Bạch Âu híp mắt nhìn về hướng mà Pháp Vương đang trốn. Khoảng cách của Pháp Vương và Bạch Âu bây giờ là khoảng hơn 400 mét, ở giữa bọn chúng còn có một số vật cản. Nhưng mà bản thân Bạch Âu đã có thị lực rất tốt, cộng thêm việc nó là cấp vương nữa.

Hòn đá đang che chắn cho Pháp Vương không đủ lớn, khiến cho Pháp Vương lộ một chân ra ngoài. Một cái chân màu đen thui. Trong lòng Bạch Âu thầm cười lạnh, lộ chân ra ngoài rồi đúng không. Năng lực tinh thần của Bạch Âu đã đạt tới độ có thể thực thể hóa, thao túng được tinh thần. Chỉ cần một suy nghĩ của nó thôi cũng có thể di chuyển được một tảng đá đi chỗ khác. Pháp Vương ngu người ra, mà lúc này Trần Lạc cũng vừa kịp đi tới nơi.

Pháp Vương cực kì vui mừng, đúng là anh em đồng lòng thì có thể đến không gì có thể so sánh được mà. Trần Lạc đi tới bên cạnh Pháp Vương, tỏ ra rất có hứng thú nhìn về phía Bạch Âu. Một khuôn mặt sạch sẽ, một bộ quần áo sạch sẽ, đôi mắt màu đỏ. Thật không ngờ đây còn có loại tang thi như này. Loại tang thi tự xưng là nữ vương như Kinh Cức cũng có, nó cũng thích sạch sẽ, cũng thích làm đẹp, thế nên bây giờ gặp phải một con tang thi như này cũng không coi là kì lạ lắm đâu nhỉ? Nhìn đôi mắt màu đỏ của Bạch Âu, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu Trần Lạc chính là đây là một con tang thi.

Đôi mắt của tang thi đều là màu đỏ. Đây là cách đơn giản nhất để phân biệt tang thi và con người. Theo tư duy quán tính, Trần Lạc vô thức cho rằng Bạch Âu là một con tang thi. Ai mà biết được thực ra Bạch Âu là một con Hải âu mắt đỏ, sau khi nó hóa thành hình người thì mắt của nó vẫn có màu đỏ đâu cơ chứ. Bạch Âu híp mắt lại:

"Ngươi đang nhìn cái gì vậy?”

Trần Lạc cười nói:

“Nhìn ngươi đó.”

Pháp Vương nói phụ họa:

"Bởi vì ngươi xinh đẹp nên mới nhìn ngươi đó.”

Tuổi thọ của thể đột biến rất ngắn, nếu là thể đột biến cấp vương thì nói không chừng bản thân chưa cần động tay, nó đã tự chết mất tiêu rồi. Nếu chúng ta có thể kéo dài thời gian thì vì sao chúng ta lại không cố kéo dài cơ chứ? Trần Lạc và Pháp Vương cũng không giao lưu gì với nhau cả, nhưng mà cả hai bọn họ đều có ý nghĩ y như nhau. Bạch Âu cười lạnh một tiếng, phải vậy không? Nó cảm nhận được trong đầu Trần Lạc và Pháp Vương có ý nghĩ xấu xa. Tròng mắt Bạch Âu xoay chuyển, đôi mắt của nó mở to:

"Cẩu cẩu, nói cho ta nghe các ngươi đang muốn làm gì?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!