Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 593: Chương 593: Ngươi Đang Làm Cái Gì Thế?

Thôi miên. Đây là một năng lực cực kì bình thường của hệ tinh thần. Đôi mắt của Pháp Vương trở nên mơ hồ, nó đang cố hết sức để phản kháng lại. Đôi mắt của Trần Lạc cũng sáng rực lên, đây là thể đột biến hệ tinh thần ư? Vậy thì ta sẽ dùng một chút, chỉ cần đủ để cho ta lên tới cấp vương là được. Số còn lại sẽ cho Mễ Phạn dùng. Hệ tinh thần không dễ gặp được, mà để đạt tới cấp vương hệ tinh thần thì lại càng khó. Nếu Bạch Âu chỉ là một con cấp 10 thì sẽ không có tác dụng lớn như thế lên người một tên cấp 9 song dị năng như Pháp Vương. Pháp Vương ngơ ngác nói:

“Chúng ta muốn lấy tinh thể của ngươi nha.”

Pháp Vương nói xong thì bỗng giật mình tỉnh lại, nó bị dọa tới mức nhảy dựng lên. Nói không lại nó thì trực tiếp giết nó luôn vậy. Gia tốc thời gian. Bạch Âu cười lạnh:

“Các ngươi vừa nói ta trông xinh đẹp cơ mà, chúng ta không thù không oán, thế nhưng vừa gặp mặt các ngươi đã muốn tiến lên giết ta để lấy tinh thể của ta rồi. Đúng là con người không có ai tốt đẹp hết.”

Giống như cảm nhận được điều gì đó, Bạch Âu híp mắt nói với Trần Lạc:

"Ngươi đang làm cái gì thế?”

Trần Lạc không nói gì cả, nếu đây thật sự là thể đột biến cấp vương, vậy thig Bạch Âu cũng chỉ có thể sống thêm vài tiếng mà thôi. Hắn đã dùng gia tốc thời gian trên người Hải Cơ rất nhiều lên, thế nên chiêu này có tác dụng như thế nào đối với cấp vương, Trần Lạc hiểu rất rõ. Trần Lạc đã lên tới cấp 10, hiệu quả của thời gian gia tốc cũng được tăng lên rất nhiều. Hắn chỉ cần gia tốc khoảng hơn chục giây là đã có thể kiến cho tốc độ gia tốc của cấp vương qua được vài tiếng đồng hồ. Nhưng mà điều làm cho Trần Lạc cảm thấy không thể tin nổi đó là gia tốc thời gian qua tận 6 tiếng mà Bạch Âu vẫn chẳng thay đổi gì cả.

Nó không hề có chút biểu hiện nào của việc sắp đột tử hết. Con mẹ nó chứ, chẳng nhẽ đây là một con tang thi bình thường tiến hóa thành cấp vương ư? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, không thể có chuyện nhanh như vậy được. Trần Lạc cũng chưa từng trông thấy vương cấp như Bạch Âu bao giờ. Nếu nó có thể đạt tới cấp vương ở giai đoạn hiện tại thì không thể có chuyện Trần Lạc chưa từng nghe qua được. Bởi vì hắn chạy nhanh tới đây nên đã tiêu hao quá nhiều dị năng, không thể sử dụng thứ nguyên chi nhận được nữa, mà thời gian gia tốc thì không có hiệu quả. Nếu dùng cắt đứt không gian thì không thể giết chết một con cấp vương trong thời gian ngắn được.

Quá nguy hiểm, hắn phải chạy thôi. Trần Lạc tóm lấy Pháp Vương, sau đó hắn dùng hành tẩu hư không đi ra xa hơn 100 dặm, sau đó dùng toàn bộ sức lực mà chạy. Trần Lạc không thể hiểu nổi, quá tà môn. Hắn còn nghĩ tới chuyện lấy tinh thể của nó cho Mễ Phạn dùng nữa cơ chứ. Hắn phải quay về dẫn theo Hải Cơ và Ngưng Sương cùng tới đây, để xem có thể tìm thấy Bạch Cơ thêm lần nữa không. Bạch Cơ thấy Trần Lạc bỗng nhiên biến mất không cong bóng dáng thì ngẩn ra, người đâu rồi? Ngưng Sương đang ở trong nhà xem phim truyền hình, quả nhiên đúng y như những gì Mễ Phạn nghĩ, cô đang hu hu khóc to.

“Hu hu, Đậu Nga bị oan thật đấy, đến cả ông trời cũng đổ tuyết lớn rồi kìa.”

Mễ Phạn không ngừng nhặt nước mắt của Ngưng Sương đàn rơi xuống, nó cười trộm. Khóc đi khóc đi, cứ khóc đi cho ta xem nào. Nhìn cảnh Lăng Sương rơi lệ không ngừng, Mễ Phạn đột nhiên giật nảy mình. Nó hình như nhìn thấy một khung cảnh của Ngưng Sương trong tương lai. Kì quái thật đấy, Ngưng Sương chết rồi, nhưng không ngờ sau đó lại sống lại rồi.

"Chạy mau.”

Sau khi Trần Lạc và Pháp Vương dịch chuyển ra cách đó 100 dặm thì bắt đầu chạy. Trần Lạc vừa chạy vừa hấp thu trân châu của Ngưng Sương để nhanh chóng phục hồi dị năng. Mà kể cả có phục hồi dị năng đi chăng nữa thì Trần Lạc cũng không hề có suy nghĩ muốn quay lại, dùng thứ nguyên chi nhận để giết Bạch Âu. Trước đó Trần Lạc tưởng bản thân có thể dùng gia tốc thời gian, giết Bạch Âu một cách dễ dàng nên hắn mới dám đi một mình tới đây. Kết quả là gia tốc thời gian không có tác dụng gì hết.

Nếu như đổi lại là tang thi hệ nguyên tố bình thường hoặc là tang thi hệ nhục thể thì Trần Lạc còn dám chơi đùa với nó một lát. Nhưng mà đây là hệ tinh thần, Trần Lạc không dám. Bởi vì bộ giáp trên người hắn có thể chống lại cả công kích từ xa lẫn công kích cận chiến, hệ tinh thần bình thường thì nó cũng chống lại được. Nhưng mà nó có thể chống lại được tâm linh phong bạo của hệ tinh thần không thì Trần Lạc không biết, bởi vì không có ai biết để thử nghiệm qua cả.

Chiêu này trực tiếp có tác dụng lên tâm linh. Nói không chừng nó còn có thể xuyên qua khải giáp ấy chứ. Trần Lạc sẽ cược cái này hay sao? Hắn không muốn để cho Mễ Lạp còn trẻ như vậy đã phải thủ tiết đâu. Mặc dù Mễ Phạn nói không có nguy hiểm gì, nhưng mà hắn cũng không thể lấy cái cớ này để dò thám bên biên giới của cái chết được. Ngoài ra, sự phòng thủ của bộ giáp này không phải là không thể phá vỡ. Trong thời gian có được bộ giáp, Trần Lạc cũng đã tìm hiểu ra được rằng chỉ cần có thực lực càng mạnh thì càng có thể phát huy được sức mạnh cỉa viên đá màu tím này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!