Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 597: Chương 597: Ánh Sáng Lạnh Lẽo

Thất Vũ cười thầm trong lòng, hắn ta vừa có thể hoàn thành nhiệm vụ, lại vừa có thịt chó để ăn, đúng là một mũi tên trúng hai con chim mà. Ta hoàn thành nhiệm vụ mà ngươi nói đó nha, lấy mạng chó của hắn. Có vấn đề gì không, không có vấn đề gì hết nha. Hơn nữa ta còn có thể trở thành sát thủ với xác suất thành công 100% nữa chứ. Thất Vũ định đi tới một nơi vắng vẻ để động thủ, để cho không có ai chứng kiến cả. Lúc Thất Vũ đang bám đuôi thì Trần Lạc bỗng sút một cái vào người hắn ta. Mặc dù Trần Lạc không nhìn thấy hắn ta, nhưng mà hắn có thể dựa vào sự giao động hắc ám để phán đoán vị trí của Thất Vũ.

"Ây ya.”

Thất Vũ bị đá bay ra ngoài, bởi vì dị năng không ổn định thế nên hắn ta bị lộ ra khỏi trạng thái ẩn thân. Tay phải của Thất Vũ tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Đồng tử của Trần Lạc co lại, bàn tay này, là dung hợp thiết trảo, là hắn ta ư? Trần Lạc vội vàng phủ màn chắn không gian xuống để phòng trường hợp Thất Vũ chạy mất. Từ trên người Thất Vũ xuất hiện nhiều thêm một cái bóng, dùng tốc độ cực kì nhanh chạy về góc tường. Chỉ cần cái bóng này chạy được thì cũng đồng nghĩa với việc Thất Vũ chạy được. Cái bóng này có thể đóng vai trò như một phân thân của Thất Vũ. Thất Vũ có thể tự do thay đổi giữa bản thể và cái bóng với nhau. Đây chính là năng lực bảo vệ mạng sống của hắn ta.

Bình thường khi hắn ta đi giết người, Thất Vũ thường sẽ để cái bóng ở một nơi thật an toàn, bất kể hắn ta có thành công hay không thì hắn ta cũng sẽ lập tức đổi vị trí giữa cái bóng và bản thể. Cách này cực kì an toàn. Mà khuyết điểm thì cũng có, cơ bản là do bản thể và cái bóng không thể cách nhau quá xa. Mà cái phân thân này cũng rất yếu đuối, nó sẽ chịu sự tổn thương từ hệ nguyên tố. Chó con thấy Trần Lạc thì rất ngạc nhiên, bố nuôi kìa. Còn người trước mắt là ai đây?

Hắn ta ở ngay bên cạnh chúng ta mà chúng ta lại không hề phát hiện ta hắn ta chút nào cả. Cái bóng của Thất Vũ đụng vào màn chắn không gian, nó không hề xuyên thấu ra ngoài được, bị nhốt lại bên trong màn chắn không gian này. Thất Vũ ngẩn đầu lên nhìn, liền thấy Trần Lạc đang lạnh lùng nhìn mình. Trần Lạc không hề định giữ người này lại, ít nhất hắn giữ Vưu Lý lại cũng có thể làm cái công cụ. Đệ nhất sát thủ ư? Ta chỉ cần có chó sát thủ là đủ rồi.

Thất Vũ bị dọa đến ngu người. Lại là như vậy, ta còn chưa động thủ thì đã có chuyện ngoài ý muốn xảy ra rồi. Lần đầu tiên thì hắn vừa mới trà trộn vào, vẫn còn chưa kịp làm gì cả thì đã bị tống vào đại lao, lại còn gặp phải một người phụ nữ cực kì kinh khủng nữa. Lần này thì hắn mới chỉ bám theo mà thôi, thế mà đã bị ăn một đạp cho hiện về nguyên hình luôn rồi. Rõ ràng hắn chưa hề động thủ nha, thế mà đã bị lôi ra đánh rồi. Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy? Không nhẽ Hừng Đông thành có thể tiên đoán trước sự việc sẽ xảy ra trong tương lai ư? Mà điều quan trọng nhất là cái bóng của hắn lại gặp phải một tấm chắn vô hình, hắn bị nhốt lại rồi, không thể chạy ra nổi, tính mạng của hắn phải chịu sự uy hiếp cực kì lớn. Thất Vũ miễn cưỡng mỉm cười nói:

"Trần thủ lĩnh, ngươi có ý gì vậy, ta chưa hề động vào ngươi nha, đang yên đang lành, ngươi tấn công ta làm gì?”

Trần Lạc cười lạnh, dùng chân đạp một cái vào ngực Thất Vũ. Ánh mắt Thất Vũ lóe sáng, hắn không dám né, nếu như hắn dám né thì chắc chắn hắn sẽ phải chết, hắn tuyệt đối không phải là đối thủ của Trần Lạc. Trần Lạc cười lạnh nói:

“Cái tên mà trốn ra khỏi căn cứ của ta mấy ngày trước là ngươi có phải không, hôm nay ngươi paii còn dám có ý định giết chó con của ta. Nói đi, là ai phái ngươi tới đây?”

Con người tên Thất Vũ này là kiểu người không có lợi ích sẽ không dậy sớm, nếu như không có nhiệm vụ từ ai đó thì hắn ta sẽ không ra tay đâu. Trần Lạc cũng không chắc liệu có phải Thất Vũ muốn ăn thịt chó nên hắn ta mới ra tay hay không, nhưng cứ hỏi thử xem. Đồng tử của Thất Vũ co lại,m. Cái này hắn ta không thể phủ nhận được, chỉ cần Trần Lạc mang hắn ta về Hừng Đông thành thì chắc chắn có thể nhận ra bản thân hắn ta. Thất Vũ lắc đầu nói:

"Ta chỉ là đúng lúc đi ngang qua mà thôi.”

Trần Lạc cười khẩy, hắn giơ tay lên sờ sờ chân của Thất Vũ. Thất Vũ kêu lên một tiếng thảm thiết, một khúc xương của hắn cứ thế mà bị Trần Lạc bẻ gãy. Thất Vũ lại kêu thêm một tiếng nữa, Trần Lạc không ngừng bóp vào chân hắn. Bình thường thẩm vấn đều là để cho đối phương nếm chút đau khổ thì mới bắt đầu hỏi. Trần Lạc thì không đi theo lẽ thường, hắn hỏi xong thì không hỏi nữa. Khắp người Thất Vũ đều là mồ hôi, hắn ta khóc lên. Tại sao ngươi lại giống người phụ nữ đó thế, ngươi hỏi đi chứ, nói không chừng ta sẽ đáp lời ngươi thì sao? Xương ở phía nửa người dưới của hắn đều bị bẻ cho gãy hết cả, Thất Vũ nghiến chặt răng nói:

“Ngươi giết ta luôn đi, ta cũng là người có đạo đức nghề nghiệp đó, ta tuyệt đối sẽ không bán đứng người thuê đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!