Ây yo, thật sự là có người đứng sau cơ à. Thất Vũ nói:
“Ở đây ta có 10 cân lạp xưởng, ta mới ăn có một cái thôi. Ngươi thả ta ra đi, tất cả lạp xưởng đều sẽ thuộc về ngươi. Con người ta nói được làm được, nhất định ta sẽ cho ngươi.”
Thất Vũ ra tay không phải là đều vì đống lạp xưởng ấy hay sao? Ta cũng không phạm tội to lớn đến mức nào cả, ai mà chống lại được sự mê hoặc từ lạp xưởng cơ chứ? Thôi được rồi, dù sao thì Trần Lạc cũng không thạo về việc thẩm vấn cho lắm, đem hắn ta về cho Tường trưởng lão vậy, để xem liệu miệng của đệ nhất sát thủ cứng đến đâu, liệu có chống lại được Tường trưởng lão hay không. Trần Lạc dùng một suy nghĩ liền quay về tới căn cứ.
"Thủ lĩnh, Tường trưỡng lão tới rồi.”
Thất Vũ ngẩn ra, khi hắn ta còn ở trong đại lao thì đã nghe nói tới cái tên này rồi. Rốt cuộc Tường trưởng lão là ai? Chỉ thấy một con rệp to, cả người màu đen vàng cao gần 2 mét đang không ngừng dùng lưỡi liếm liếm, không tình nguyện mà đi tới đây. Phạm vi xung quanh cách Tường trưởng lão 10 mét không hề có ai lại gần cả. Trần Lạc bịt mũi lại, hắn chỉ vào Thất Vũ, sau đó nói với Tường trưởng lão:
“Cho hắn ta một chiêu ẩm ướt tiêu chuẩn đi.”
Những người đến gần Tường trưởng lão đều cảm thấy buồn nôn rồi, tiêu chuẩn ư? Thất Vũ nhìn Trần Lạc với vẻ không dám tin, ngươi còn là con người ư? Quá độc ác. Thất Vũ trở nên điên cuồng giống như sắp chết tới nơi, cái chân mới bị đánh gãy của hắn vậy mà bây giờ lại có thể duỗi ra được, giống như muốn cách xa Tường trưởng lão ra hơn một chút. Tường trưởng lão tiến tới gần với vẻ không tình nguyện. Ta cũng không muốn nha, nhưng mà đối phương là cơm cha áo mẹ của ta đó. Tường trưởng lão lè lưỡi ra, Thất Vũ cảm thấy rất sụp đổ:
“Ta nói, ta nói, đó là Ngô Huy. Còn có cả Diệp Vũ. Diệp Vũ cho ta 10 cân lạp xưởng, còn lại một nửa thì chờ tới khi nhiệm vụ hoàn thành thì hắn sẽ đưa nốt cho ta, mục đích là để ta giết ngươi.”
Quả nhiên Tường trưởng lão là thiên hạ đệ nhất trong việc thẩm vấn, không có ai có thể chống lại cả. Diệp Vũ và Ngô Huy ư? Diệp Vũ muốn Trần Lạc chết thì vẫn có thể hiểu được. Nhưng mà Ngô Huy là ai? Đôi mắt của Trần Lạc lạnh lại, hắn đánh một chưởng tát chết Thất Vũ. Vẻ mặt của Thất Vũ tràn đầy vẻ không thể tin được mà nhìn Trần Lạc, người này ác thật đấy. Ta là cấp 8 đó, cũng không tính là một tên phế vật mà đúng không? Thất Vũ nằm trên mặt đất không còn sức lực gì cả. Vưu Lý à, ngươi nên cảm ơn vì bản thân ngươi vẫn có giá trị lợi dụng, có thể làm một cái công cụ hình người, có tác dụng truyền đạt tâm linh. Nếu như giống như Thất Vũ, chẳng nhẽ Trần Lạc muốn giết người mà còn cần ám sát ư? Chó sát thủ mới là sát thủ thiên hạ đệ nhất.
Con người của Trần Lạc là kiểu chỉ cần có khả năng để lại hậu họa thì hắn sẽ giải quyết ngay tại chỗ. Khi nãy hắn vừa mới chịu thua bên phía Bạch Âu, trong lòng cũng đang có cảm giác không thoải mái, thế nên bây giờ hắn lập tức đi tìm Ngô Huy. Ngô Huy ở cùng một khu vực với Diệp Vũ. Trần Lạc cưỡi kim điêu, tốn mất tận 4 tiếng đồng hồ mới đi tới nơi. Ngô Huy đang ăn cơm với rau xào, người làm lão đại như hắn sống cũng không tồi lắm. Vậy vì sao hắn ta lại muốn giết Trần Lạc?
Trước khi mạt thế xảy ra, Ngô Huy là một nhân vật lớn cẩm y ngọc thực, có người cơm bưng nước rót, cao cao tại thượng. Bị Diệp Vũ đứng trên đầu, Ngô Huy đã cảm thấy rất không vui rồi. Mà Trần Lạc lại càng quá đáng hơn nữa, không chỉ đạp lên trên đỉnh đầu hắn, mà lại còn đi đại tiện trên đỉnh đầu hắn nữa, đã thu hút nhân tài của căn cứ hắn đi hết. Có không ít tinh anh đều chạy đi vào Hừng Đông thành hết rồi. Điều này làm cho Ngô Huy kìm nén 1 bụng lửa giận. Bây giờ mặc dù hắn ta sống cuộc sống không tồi, nhưng mà cái này có thể so với điều kiện hắn sống trước khi mạt thế xảy ra ư? Trong mắt Ngô Huy, cái này cũng chỉ như đang kéo dài chút hơi tàn mà thôi. Sống như này đối với hắn mà nói thì chẳng có ý nghĩa gì cả.
Đúng lúc này thì cơ hội xuất hiện. Đúng ra Ngô Huy cũng không trả nổi giá tiền, nhưng mà không phải là có Diệp Vũ ở đây hay sao? Ngô Huy đang bận tính toán xem liệu Thất Vũ có thành công hay không. Nếu như hắn ta thành công, thì thuê thêm hắn ta giết chết Diệp Vũ cũng không phải là chuyện không thể. Bỗng nhiên hắn ta nghe thấy một tiếng chim kêu dài, sau đó, một tên đàn em của Ngô Huy cau mày, dẫn theo Trần Lạc, cúi đầu cong eo nói:
“Trần thủ lĩnh, đây chính là lão đại Ngô Huy của ta, nếu như ngươi còn có yêu cầu gì nữa thì cứ việc nói, ta nhất định sẽ làm cho bằng được.”