Ngô Huy ngẩn ra, hắn ta bóp nát cái bát đang cầm trong tay. Khi đứng trước mặt ta, ngươi cũng không e dè tới thế, vậy rốt cuộc ai mới là lão đại của ngươi hả? Trần Lạc nhàn nhạt hỏi:
"Ngươi nói đi, vì sao ngươi lại đi phái Thất Vũ tới giết ta?”
Trong lòng Ngô Huy trở nên hoảng hốt, thật không may, sự việc vậy mà lại lộ ra rồi. Bản thân hắn cũng biết Trần Lạc là kiểu người trước giờ đều không để lại hậu họa về sau. Ta chắc chắn sẽ phải chết, không có nghi ngờ gì cả. Bây giờ ta nên hèn mọn, cầu xin tha thứ ư? Không không không, Ngô Huy ta là kiêu hùng. Mà kiêu hùng thì có cách chết của kiêu hùng. Khi phải đối mặt với cái chết, Ngô Huy bỗng cười lạnh một tiếng:
“Vì sao lại muốn giết ngươi ư? Ngươi quá ngông cuồng, Tiểu Trần, ngươi nhớ lấy cho ta, người ngông cuồng nhất định sẽ có ngày bị trời phạt, ngươi không sống được bao lâu nữa đâu.”
Tiểu Trần ư? Ngô Huy chầm chậm giơ tay lên, hắn ta nhắm mắt lại, hắn ta đang định dùng lực tự đánh vào thái dương của mình. Nhưng như hắn ta vừa nghĩ tới cái gì đó, Ngô Huy mở mắt ra:
“Đúng rồi, Diệp Vũ cũng tham gia vào việc này, hắn ta còn bỏ ra 20 cân lạp xưởng cơ.”
Kể cả có chết thì ta cũng không thể chết một mình được. Trước khi ta chết, ta phải lôi theo một người làm đệm lưng cho ta. Ngô Huy là cấp 7, hắn ta hiểu rõ bản thân không thể nào là đối thủ của Trần Lạc được. Trần Lạc âm thầm mắng, mạng của Trần Lạc ta đây chỉ đáng giá 20 cân lạp xưởng thôi hay sao? Mấy tên này đúng là bị đói tới điên rồi, chỉ vì 20 cân lạp xưởng mà dám tới ra tay với ta. Vào đúng lúc này, trong một căn phòng, một con tang thi bị Ngô Huy bắt giam bỗng đột nhiên xảy ra biến dị, nó lập tức thoát ra được khỏi sự trói buộc của Ngô Huy.
Vì Ngô Huy muốn nghiên cứu thử bí mật về tang thi, thế nên hắn mới bắt một ít đem về. Sau khi thứ này đạt cấp cao thì chẳng khác gì con người cả, chỉ khác mỗi là đồ ăn khác nhau thôi. Có một con tang thi trong số đó xảy ra đột biến, sợi dây xích đúng ra để xích nó lại đã bị nó làm đứt mất rồi. Con tang thi đấm một quyền vào tường, bức tường lập tức nứt vỡ ra, sau đó đổ sập xuống. Nó đạp mạnh một cái xuống đất, mặt đất liền lập tức xuất hiện một vết nứt rất lớn. Nó dùng sức biến cho cơ thể mình lớn lên, sau đó nó bỗng nhiên biến thành một tên cao hơn 40 mét.
“Ngươi dám cầm tù ta, ta phải ăn thịt ngươi.”
Con tang thi này có trí tuệ, nó chạy về hướng phòng của Ngô Huy. Nghe thấy động tĩnh, Trần Lạc híp mắt lại nhìn thể đột biến. Ngô Hut lại cười như phát điên:
"Ta đã nói rồi mà, người quá ngông cuồng chắc chắn sẽ bị trời phạt đó.”
Ngô Huy chỉ vào Trần Lạc:
"Tất cả đều là do hắn ta ra lệnh cho ta làm đó, nếu như ngươi muốn giết thì phải giết cả hắn ta nữa.”
…
Hơn 40 mét là cao như thế nào? Đại khái là nó cao bằng hơn chục tầng lầu. Con tang thi to đến mức như vậy, đừng nói là Ngô Huy, đến cả Trần Lạc cũng lần đầu tiên nhìn thấy tính từ khi hắn sinh ra tới giờ. Những lời mà Ngô Huy nói, Trần Lạc coi như mắt điếc tai ngơ, đôi mắt của hắn tràn đầy hứng thú nhìn con tang thi. Đây là con tang thi cấp 10 hay là cấp vương nhỉ? Cấp 10 thì cũng có thể biến to như vậy được. Tang thi cấp vương hệ nhục thể cao nhất thì có thể đạt tới hơn 100 mét lận, nhưng mà nó cũng không bắt buộc phải biến thân thành cao hơn trăm mét, chỉ cần biến thành cao hơn vài chục mét là được rồi. Thật không ngờ, đúng là thật không ngờ, hắn tới đây để tìm Ngô Huy, vậy mà lại có thể gặp được cơ duyên như thế này. Hệ tinh thần giống như Bạch Âu thì Trần Lạc còn hơi cần dè chừng, nhưng mà hệ nhục thể thì hắn còn cần e dè ư? Hắn không tin lần này gia tốc thời gian còn không có hiệu quả lên người con tang thi này. Ngô Huy cười một cách điên cuồng, hắn ta cười tới mức cảm thấy hơi khó thở:
“Ta vừa mới nói người quá ngông cuồng nhất định sẽ bii trời phạt, bây giờ báo ứng của ngươi liền tới rồi đó. Đến cả ông trời cũng không nhìn nổi ngươi nữa rồi, ngươi xem đi, thời gian chết của ngươi tới rồi kìa.”
Trần Lạc cũng cười lớn:
“Đúng là phải cảm ơn ngươi nha. Vì để báo đáp cho ngươi, ta có thể khiến cho ngươi chết một cách dễ chịu nhất.”
Tang thi không quan tâm tới mấy việc này, nó đạp một cái xuống đất. Một bước chân của nó dài tận khoảng 45 mét. Nhưng mà nó lại đi về phía Trần Lạc trước, vì Trần Lạc đang đứng ở phía trước. Con tang thi này không quan tâm liệu chuyện này có phải do Trần Lạc chỉ huy hay không, nó thuận chân liền muốn giẫm chết Trần Lạc mà thôi. Dùng thời gian gia tốc thì không kịp lắm, Trần Lạc cũng đang suy nghĩ xem liệu sức mạnh của bản thân và con tang thi có cách biệt lớn tới mức nào. Hắn vung một nắm đấm đơn giản về phía bàn chân của con tang thi.