Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 600: Chương 600: Châu Chấu Đá Xe

Nắm đấm này nhanh hơn cả tốc độ âm thanh, nó sinh ra một tiếng xé gió rất vang. Ngô Huy cười điên cuồng:

"Châu chấu mà đòi đá xe à.”

Ngô Huy nói xong thì lùi về phía sau, Trần Lạc đang chống lại con tang thi. Nhỡ đâu con tang thi này giết được Trần Lạc thì hắn sẽ nhân cơ hội đó mà bỏ chạy. Sau đó con tang thi này đột tử chết mất. Cứ như vậy thì hắn liền có được hai viên tinh thể cấp 10, nói không chừng còn có tinh thể cấp 11 cũng nên. Bàn chân to lớn cutr con tang thi va thẳng vào nắm đấm của Trần Lạc, vậy mà bàn chân của nó cứ như vậy mà bị nhấc lên. Con tang thi còn bước lùi lại vài bước. Bởi vì đứng không vững, nó ngã nằm ra đất. Trần Lạc ngẩn ra, đôi mắt hắn chầm chậm đỏ lên. Ngô Huy đang tính bỏ chạy bỗng nhiên lại xuất hiện ngay bên cạnh Trần Lạc. Trần Lạc vô thức nhìn về con tang thi đang nằm trên đất, hắn tóm lấy cổ áo của Ngô Huy, gần như mất đi lí trí mà nói:

“Vì sao hả, rốt cuộc là vì sao hả? Vì sao đây lại chỉ là một con tang thi cấp 10, ngươi có biết là ta thất vọng tới nhường nào hay không?”

Dùng 4 chữ có thể hình dung được tâm trạng lúc này của Ngô Huy. Ta ngu luôn rồi. Chỉ là, cấp 10? Ngươi còn mong là cấp bậc của nó phải cao hơn chút nữa hay sao? Không cần mạng sống nữa ư? Cả người Trần Lạc run lên:

“Ngươi làm ta thất vọng quá đi, một chút sức mạnh cũng không có. Ta muốn có tang thi cấp vương mà ông trời phái xuống để giết ta cơ, ngươi mau kiếm ra đây đi chứ.”

Hy vọng lớn tới mức nào thì thất vọng sẽ lớn tới mức đó. Trần Lạc đấm một quyền vào đầu của Ngô Huy. Đầu hắn ta bay đi rồi, còn cơ thể vẫn đang ở đây. Trần Lạc mất đi lý trí, hắn ta cưỡi lên đỉnh đầu con tang thi, đấm từng quyền một vào đầu của nó. Con tang thi này là hệ nhục thể, chịu đòn tốt. Tang thi dùng tay tóm lấy Trần Lạc, Trần Lạc cũng không quan tâm, hắn điên cuồng phát tiết ra ngoài. Con tang thi dần dần mất đi sự sống, đỉnh đầu nó bị đánh cho nát tươm ra. Kim điêu ở trên không trung nhìn tới mức da đầu tê rần lại. Trần Lạc hít sâu một hơi, giọng nói của hắn kèm theo tiếng khóc:

“Ta chỉ muốn một viên tinh thể cấp vương mà thôi, vì sao lại không cho ta cơ chứ? Ông trời ơi, ngươi thu nhận ta luôn đi.”

Một lát sau, Trần Lạc cười khổ. Ầy. Lúc này, Vưu Lý đột nhiên kêu to gọi nhỏ truyền tin tức đến:

“Vạn Kiệt Quy gửi thông tin tới, nói Diệp Vũ muốn hạ độc giết chết ngươi.”

Hạ độc giết chết ta ư? Trần Lạc thầm mắng một tiếng, chẳng giúp sức được gì cho ta cả, ngươi mau mau giúp gì cho ta đi chứ. Ầy, bình thường loại vận khí chi tử như Diệp Vũ toàn chết cực kì khó coi thôi. Cũng tính là nhóm người chết ở cuối cùng đi. Thiê phú tốt, cơ duyên tốt, thế nhưng sau mạt thế không cho người ta con đường sống nên đều chết cả rồi. Trần Lạc vẫn nhớ, nếu như không phải do người anh em Vạn Kiệt Quy bỏ trốn, tạo nên đả kích lớn đối với Diệp Vũ, thì với song dị năng phong hỏa của Diệp Vũ, có khi hắn ta có cơ hội bỏ đi cũng nên.

Tròng mắt của Trần Lạc chuyển động, nếu như Diệp Vũ bị dồn đến cảnh sinh tử thì liệu có xuất hiện biến số hay không? Ví dụ như ông trời cho một tia sét xuống đánh chết hắn chẳng hạn? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào, nếu như hắn ta thật sự trâu bò tới mức ấy, vậy thì Diệp Vũ sẽ không chết, tinh thể cũng không vào tay ta rồi. Vậy có khi nào có một con tang thi cấp vương xuất hiện để cứu Diệp Vũ không? Trần Lạc cảm thấy bản thân có thể thử xem sao, đợi tới khi hắn đạt tới cấp vương, kể cả Diệp Vũ có thể đưa cho hắn mấy viên tinh thể cấp vương đi chăng nữa, thì lúc đó sức hấp dẫn đối với Trần Lạc cũng không lớn nữa rồi...

Hai ngày nay Diệp Vũ gặp được một cái cơ duyên, không phải là tinh thể, mà là một loại hoa kì dị. Thứ này là do hắn tìm được ở trên núi. Diệp Vũ cảm thấy hắn ta có thể tìm kiếm một số cơ duyên ở trên núi. Hắn ta không dẫn theo Vạn Kiệt Quy. Không phải là do hắn không tin tưởng Vạn Kiệt Quy, mà là do Vạn Kiệt Quy không đi theo kịp bước chân của hắn. Một lí do khác là do trên núi có nguy hiểm, hắn ta không nhất định có thể bảo vệ Vạn Kiệt Quy được.

Nơi xung quanh chỗ mà Diệp Vũ tìm thấy loài hoa này không có thực vật nào sống sót cả, nó còn tỏa ra hương thơm rất kì lạ, xung quanh nó có một đống sinh vật biến dị chết ở xung quanh. Khả năng là do bọn chúng bị mùi hương thu hút, sau đó bị độc của hoa hại chết. Diệp Vũ định thần lại, to gan hái bông hoa xuống. Bông hoa này có thể độc chết cấp 10 không nhỉ? Vừa quay về, Diệp Vũ đã lập tức bắt lấy một người hệ nhục thể cấp 7 để kiểm tra. Không phải do Diệp Vũ không muốn kiếm cấp 8.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!