Mà là do cấp 7 còn có một số người đang lên cấp dần dần, còn cấp 8 thì chẳng có mấy ai cả. Kể cả có thì gần như tất cả cũng đều là người của Hừng Đông thành. Diệp Vũ thả phấn hoa vào trong nước, sau đó hắn cười với cấp 7:
“Uống nó đi.”
Từ khi bị bắt về, người cấp 7 này đã biết chắc chắn không có chuyện tốt nào sảy ra cả, nói thế nào thì hắn ta cũng không chịu uống. Sắc mặt Diệp Vũ trở nên hung ác, hắn ta cưỡng ép nhỏ nước vào trong miệng của tên cấp 7. Tên cấp 7 này lập tức thất kiếu chảy máu, đột tử. Độc tính của loài hoa này thật kinh dị. Diệp Vũ bị dọa một trận, Vạn Kiệt Quy ở bên cạnh cũng bị dọa nhảy dựng lên. Vạn Kiệt Quy giả bộ không nhẫn tâm nói:
“Đại ca, làm như vậy không tốt lắm đâu ấy, nói thế nào thì đây cũng là cấp 7 mà.”
Diệp Vũ lắc lắc đầu, hắn ta nói với giọng đạo lý:
“Kiệt Quy, thế giới này là thế giới cá lớn nuốt cá bé. Nếu như không muốn trở thành đồ ăn cho người khác, thì chỉ có cách trở nên nhẫn tâm hơn một chút mà thôi.”
Trong lòng Vạn Kiệt Quy hừ lạnh một tiếng, vậy thì ngươi cũng đừng có trách Trần Lạc tiên nhân, mà cũng đừng có trách ta. Là do chính ngươi nói đó, nếu như không nhẫn tâm một chút thì làm sao mà có ăn ngon được. Ta chính là tuấn kiệt, rất “thức thời” đó. Diệp Vũ cực kì tín nhiệm Vạn Kiệt Quy, trên mặt hắn ta có nét hung dữ nói:
“Đến ông trời cũng đang muốn giúp ta, khiến cho ta nhặt được đóa hoa này, ta muốn dùng nó để đầu độc chết Trần Lạc. Chỉ cần một giọt đã có thể khiến cho một người cấp 7 đột tử. Nếu như Trần Lạc uống một ngụm, chắc chắn hắn ta không chết thì cũng trọng thương. Đến lúc đó, ta sẽ có cơ hội giết chết Trần Lạc rồi.”
Vạn Kiệt Quy bày ra bộ dạng như bị dọa sợ:
“Thế nếu như không thành công thì sao?”
Diệp Vũ nói:
"Làm chuyện gì mà không có mạo hiểm đâu. Kể cả có mạo hiểm thì chúng ta cũng nên thử. Ta không muốn bị Trần Lạc đè đầu cưỡi cổ mãi như thế được.”
Vạn Kiệt Quy hỏi:
"Vậy chúng ta phải làm thế nào để khiến cho Trần Lạc uống loại nước này được, dù sao thì chúng ta cũng không thể trực tiếp ấn đầu hắn ta bắ hắn ta uống được đúng không?”
Đây thực sự là một vấn đề. Diệp Vũ muốn mua chuộc đầu bếp của Trần Lạc. Nhưng mà Diệp Vũ không biết đầu bếp của Trần Lạc là ai cả. Mà kể cả hắn ta có biết đi chăng nữa thì hắn ta lấy cái gì ra để mua chuộc? Đây không phải giống như trước mạt thế, dùng tiền là có thể mua chuộc được. Trừ khi hắn ta có tinh thể cao cấp thì may ra chuyện này mới có khả năng, nhưng mà Diệp Vũ không có. Xác suất hắn ta bị lộ là rất lớn. Diệp Vũ suy nghĩ:
"Ta chuẩn bị đi làm đàn em cho Trần Lạc, sau đó mở yến tiệc mời hắn ta đến. Ta sẽ lấy ra 10 cân lạp xưởng còn lại của ta ra và một chút thực phẩm khác nữa, có lẽ hắn ta sẽ cho ta chút mặt mũi này chứ nhỉ. Mặc dù bông hoa này không phải là không màu không mùi, nhưng mà nếu như không nói thì ai có thể biết được nó có kịch độc đáng sợ tới mức đó đâu?”
Vạn Kiệt Quy quay đầu liền nói hết cho Trần Lạc nghe. Diệp Vũ tự mình đến cửa báo tin cho Cẩm Nguyên Giang, để cho hắn ta liên lạc với Trần Lạc. Tối hôm đó Trần Lạc liền tới theo lời hẹn, vẻ mặt hắn tràn đầy nét tán thưởng:
“Nghe nói Diệp Vũ ngươi muốn dựa vào ta. Thôi được, ngươi cứ dập đầu với đại ca ba cái trước đi đã vậy.”
…
Muốn làm đàn em của ta, vậy thì dập đầu mấy cái với ta cũng không tính là quá đáng đâu nhỉ? Diệp Vũ ngẩn người, lại còn phải dập đầu ư? Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong lòng Diệp Vũ chính là cự tuyệt. Làm gì có chuyện hắn làm như vậy cơ chứ? Nhưng mà khó khăn lắm hắn ta mới mời được Trần Lạc tới đây, nếu như không dập đầu với hắn ta thì liệu hắn ta có vui vẻ ngồi xuống ăn cơm hay không? Thậm chí có lẽ cơ hội mà hắn có cũng chỉ có một lần như này mà thôi. Diệp Vũ không ngờ rằng, Vạn Kiệt Quy đang đứng cạnh hắn lại mặt không đổi sắc mà quỳ xuống, dập đầu ba cái mà không do dự chút nào.
“Ta cũng coi như là đàn em của Trần thủ lĩnh, bây giờ ta dập đầu với ngươi.”
Diệp Vũ nắm chặt bàn tay, trong mắt hắn ta có nước mắt muốn chảy xuống, người anh em à, khiến ngươi chịu tủi thân rồi. Diệp Vũ cắn chặt răng, lòng tự tôn nho nhỏ của hắn tính là gì đâu. Đợi lát nữa hắn sẽ bắt Trần Lạc bù lại cả ngàn lần. Ngươi sẽ phải dập đầu 100 lần với ta và Vạn Kiệt Quy, không, 1000 lần. Diệp Vũ chầm chậm quỳ xuống:
“Đại ca.”
Trần Lạc mỉm cười:
“Đứng dậy đi. Xem ra ngươi cũng thật sự có thành ý đó, là do ta nghĩ nhiều rồi.”
Diệp Vũ bò dậy, hắn miễn cưỡng cười, sau đó dẫn Trần Lạc về đại sảnh. Bên trong đại sảnh có một cái bàn, trên đó bày vài món ăn. Có rượu, có đậu phộng, có rau xào, salat cà chua, khoai tây xào ớt xanh, xúc xích xào ớt xanh, lạp xưởng hấp, lạp xưởng xào ớt xanh. Thật sự cũng coi như là không tồi. Lạp xưởng tỏa ra hương thơm mê người, Diệp Vũ đem rượu phấn hoa đổ lên lạp xưởng, thật không ngờ điều này lại làm cho lạp xưởng càng thơm hơn. Diệp Vũ hít hà vài hơi. Trong đầu hắn ta đang nghĩ chuyện nhưng vẫn nhịn không được mà chảy nước miếng. Trần Lạc cười ha ha vỗ vai Diệp Vũ:
“Có tâm rồi, có tâm rồi.”