Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 602: Chương 602: Ngươi Ăn Trước Đi

Diệp Vũ cười ngượng ngùng, hắn ta mời Trần Lạc về ghế chủ vị. Diệp Vũ ngồi ở đối diện Trần Lạc, Vạn Kiệt Quy ngồi ở bên cạnh, làm công việc vặt hầu hạ. Diệp Vũ cũng không sắp xếp người mai phục, cái này có thể giấu được Trần Lạc ư? Chuyện hắn muốn độc chết Trần Lạc thì chỉ có hắn và Vạn Kiệt Quy biết mà thôi. Diệp Vũ cười nói:

"Đại ca, ngươi ăn đi.”

Một bát lạp xưởng, ở phía bên của Trần Lạc là có độc, còn ở bên phía Diệp Vũ thì không có. Trần Lạc khách khí nói:

“Lão đệ, ngươi ăn trước đi.”

Diệp Vũ từ chối một câu, sau đó hắn gắp một miếng lạp xưởng ở phía bên hắn lên, bỏ vào trong miệng. Trong lòng Trần Lạc âm thầm thở dài một hơi, hy vọng lão đệ không làm ta phải thất vọng. Trần Lạc gắp một miếng lạp xưởng lên. Trước giờ Trần Lạc không bao giờ ăn đồ của người khác. Nhưng nếu đổi lại là đời trước, ở trong tình huống đói gần chết, thì kể cả đồ đó có độc, có lẽ là hắn vẫn ăn thôi. Đây là thịt đó. Nhưng mà đời này của hắn à, hừ, đến chó cũng không thèm ăn.

Vẻ mặt của Diệp Vũ cực kì bình tĩnh, nhưng trong lòng hắn ta lại cực kì căng thẳng, ăn, mau ăn đi, con mẹ nó chứ, ngươi mau ăn đi cho ta. Ăn đi ăn đi, đây là bữa ăn cuối cùng của ngươi rồi đó. Chỉ cần ngươi chịu ăn là ta có thể lật mình làm ông người ta rồi. Nhưng Trần Lạc chỉ gắp lên, dùng mắt đánh giá một chút, nhưng không hề nhét vào miệng. Thực vật biến thể trâu bò nhất đúng thật là có thể độc chết được cấp vương, nhưng mà không phải là chết ngay tức khắc, mà nó có một quá trình.

Trần Lạc không biết bông hoa mà Diệp Vũ lấy được có thể khiến hắn bị độc chết hay không, nhưng mà hắn tuyệt đối sẽ không thử. Ánh mắt Vạn Kiệt Quy lóe lên, Diệp Vũ vậy mà dám đầu độc Trần tiên nhân, để ta xem thử xem ngươi có thể sống qua tối nay hay không. Cuộc sống làm gián điệp của ta cũng đến lúc cần kết thúc rồi. Cũng đến lúc thân phận là nội gián nên được công khai rồi. Mặc dù Trần tiên nhân đã biết trong đó có độc, nhưng nếu như ta đứng ra trước mặt Diệp Vũ để lột trần vẻ mặt thật của hắn ta thì càng có thể biểu thị rõ tấm lòng hiếu thuận của ta. Xin lỗi Diệp Vũ, Cao Nghĩa Hằng nói đúng lắm, vì sao ngươi cứ phải chống đối lại Trần tiên nhân làm gì? Vạn Kiệt Quy đứng bật dậy, hắn chỉ vào lạp xưởng rồi nói:

“Trần thủ lĩnh đừng ăn, chỗ lạp xưởng này có độc, Diệp Vũ muốn hạ độc giết chết ngươi.”

Vẻ mặt Trần Lạc trở nên quỷ dị, hắn nhìn nhìn Vạn Kiệt Quy, sau đó lại nhìn nhìn Diệp Vũ. Diệp Vũ ngơ ra tại chỗ. Vạn Kiệt Quy, ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không hả? Ta tốn vao nhiêu tâm huyết muốn độc chết Trần Lạc, mắt thấy sự việc sắp thành công rồi, đến nước này rồi mà ngươi lại đột nhiên tố cáo ta ư? Vì sao hả, vì sao vậy chứ? Diệp Vũ không thể tin nổi. Ngươi chính là bạn bè thân thiết nhất của ta, là anh em ta thân như tay chân. Lúc này, khuôn mặt của Vạn Kiệt Quy trong mắt Diệp Vũ trở nên lúc thì quen thuộc, lúc lại cảm thấy xa lạ không tả được. Diệp Vũ lắp bắp nói:

“Kiệt Quy, ngươi đang nói cái gì vậy?”

Vạn Kiệt Quy nói lại một lượt sự việc từ đầu tới cuối, sau đó hắn lạnh lùng chỉ vào Diệp Vũ.

“Chỉ vì muốn thử nghiệm độc tính của hoa mà ngươi lại điên cuồng đến mức bắt lấy một kẻ sống sót cấp 7 để thử. Ngươi có biết một người sống sót muốn tăng lên tới cấp 7 khó khăn biết nhường nào không? Rõ ràng là ngươi đã mất hết nhân tính rồi. Lúc đó trong lòng ta cảm thấy lạnh lẽo không thể tả nổi, thật không ngờ rằng ngươi còn có thể làm như vậy nữa. Hôm nay, ta phải thay trời hành đạo, lột trần âm mưu quỷ kế của ngươi.”

Trần Lạc kinh ngạc nhìn Vạn Kiệt Quy, ta không phục ai cả, chỉ có con mẹ nó phục mỗi ngươi thôi đó. Ngươi là một tên nội gián vô liêm sỉ, vậy mà lại có thể nói chuyện một cách trôi chảy lưu loát tới vậy. Bái phục bái phục. Diệp Vũ ngu cả người ra. Vạn Kiệt Quy, từ bao giờ mà ngươi trở nên cao thượng đến như vậy thế? Ta đã xem nhẹ nhân phẩm của Vạn Kiệt Quy rồi. Trong lúc Diệp Vũ đang vô cùng kinh ngạc và phẫn nộ, trong lòng hắn cũng cảm thấy lạnh ngắt. Mọi chuyện bị lộ ra rồi, Trần Lạc sẽ không thể nào ăn lạp xưởng này nữa, thậm chí có khi hắn còn động thủ với mình cũng nên.

Trần Lạc lắc lắc đầu, Diệp Vũ là song dị năng đó. Bây giờ hắn ta vẫn chưa thức tỉnh, có phải là do kích thích hắn ta vẫn chưa đủ lớn không? Tinh thể cấp 9 và tinh thể cấp 9 song dị năng, Trần Lạc sẽ chọn như thế nào? Diệp Vũ có phải là song dị năng hay không cũng chẳng có ảnh hưởng gì đối với Trần Lạc cả. Trần Lạc cười lắc đầu nói:

“Kiệt Quy, chuyện đến nước này thì cũng không cần giấu hắn ta làm gì nữa cả. Diệp Vũ, từ lần trước mà ngươi lấy được viên tinh thể cấp 10 hệ quang minh, là do Kiệt Quy báo tin cho ta, sau đó viên tinh thể đó bị ra trộm mất đấy. Cả việc tang thi cấp vương cũng là do Kiệt Quy âm thầm liên lạc cho ta.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!