Vạn Kiệt Quy ngẩn ra, Trần tiên nhân lột trần ta để làm gì thế, ngại lắm đó. Vạn Kiệt Quy cười ngốc. Diệp Vũ lập tức phun ra một ngụm máu đen, sau đó hắn phẫn nộ chỉ vào Vạn Kiệt Quy:
“Là ngươi, quả nhiên là ngươi. Ngươi là đồ súc sinh, Diệp Vũ ta coi ngươi là huynh đệ đó.”
Vạn Kiệt Quy cũng không phản bác gì cả, hắn ta cười hi hi nhìn Diệp Vũ.
"Xin lỗi nha đại ca, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt mà.”
Diệp Vũ cảm thấy trái tim của bản thân như muốn nhảy luôn ra ngoài, đến cả cảm giác sợ hãi khi đứng trước Trần Lạc thì hắn cũng không còn nữa. Cảm xúc của hắn bây giờ là sự kích động vượt quá bình thường. Và Diệp Vũ cũng giống như Trần Lạc nghĩ, bắt đầu thức tỉnh dị năng thứ hai, hệ hỏa. Xung quanh Diệp Vũ có hỏa diễm đang cháy lên, làm cho Vạn Kiệt Quy sợ tới mức nhảy dựng lên. Diệp Vũ đang phẫn nộ cũng ngẩn ra, sau đó hắn ta cười to một cách điên cuồng. Hắn ta cảm giác được thực lực của bản thân đang tăng lên so với bình thường rất nhiều.
Mặc dù song dị năng rất thường thấy, mà Diệp Vũ cũng từng tìm hiểu qua rồi. Nó có thể giúp hắn tăng sức mạnh trên người lên 2 cấp. Nhưng mà thức tỉnh song dị năng thì không có nghĩa là thiên tư của ngươi rất ưu tú, có thể là do ngưoi bị kẹt ở cấp 5 cấp 6 mà không có cách nào nâng cao năng lực lên nữa mà thôi. Mà sức mạnh của song dị năng cũng tăng lên rất chậm. Nhưng mà lúc này, đối với Diệp Vũ mà nói, tất cả đều không phải là vấn đề. Nếu như bây giờ hắn là cấp 9, thì bây giờ hắn cũng cần tăng lực lực lên. Diệp Vũ điên cuồng cười lớn:
"Đúng là ông trời có mắt, đúng là ông trời có mắt. Song dị năng đó, bây giờ sức mạnh của ta rất lớn, có thể đạt tới cấp 11 rồi. Trần Lạc ngươi cũng không vượt quá cấp 10, vậy thì làm sao ngươi đấu với ta được? Trần Lạc, cảm ơn ngươi nhiều lắm, có thể giúp ta thức tỉnh song dị năng, lại còn có thể giúp ta tìm ra nội gián. Ta sẽ giết ngươi trước, sau đó ta sẽ giết hết anh em và người phụ nữ của ngươi đi, để cho các ngươi có thể đoàn tụ cùng nhau. Không, ngươi mau dập đầu 1000 cái cho ta, vậy thì ta sẽ suy nghĩ tới chuyện bỏ qua cho ngươi.”
Sau đó Diệp Vũ lại chỉ vaog Vạn Kiệt Quy:
"Còn về ngươi, ta sẽ chiêu đãi ngươi thật tốt, người anh em của ta.”
Trần Lạc đang mỉm cười, hắn đang định ngả bài rằng bản thân cũng là song dị năng. Ai mà biết Vạn Kiệt Quy lại đột nhiên ôm lấy đùi Trần Lạc, hắn ta hoảng hốt nói:
"Trần tiên nhân, mau đem ta chạy cùng với.”
…
Vạn Kiệt Quy cũng biết về song dị năng. Bây giờ Diệp Vũ là cấp 11 đó. Trần Lạc mới cấp 10 mà thôi. Đánh thế nào bây giờ, lấy đầu ra đỡ à? Nếu như không phải do hắn ta biết Trần Lạc có năng lực đột nhiên biến mất thì Vạn Kiệt Quy đã quỳ xuống cầu xin Diệp Vũ rồi. Trần Lạc bĩu môi, hắn đá Vạn Kiệt Quy ra. Dưới vẻ mặt không thể tin được của Diệp Vũ, cơ thể hắn lướt một cái liền xuất hiện trước mặt Diệp Vũ, dùng tay tóm lấy cổ họng của Diệp Vũ. Trần Lạc mỉm cười một cái:
"Thật là ngại quá, ta cũng là song dị năng, nhưng mà cấp bậc của ta cao hơn ngươi một bậc cơ.”
Diệp Vũ ngẩn người, sau đó dị năng trong cơ thể của hắn bộc phát ra, phong và hỏa tự động hướng thẳng về phía Trần Lạc. Cả căn phòng không ngừng có hỏa diễm nổ. Vạn Kiệt Quy vội vàng bò dậy, thần tiên đánh nhau, người phàm gặp nạn, nhiệm vụ của hắn hoàn thành rồi, hắn phải chuồn trước thôi. Trần Lạc hơi cau mày lại, mặc dù Diệp Vũ kém hơn hắn một cấp bậc, nhưng điều đó không có nghĩa là Diệp Vũ không thể làm Trần Lạc bị thương. Cánh tay của Trần Lạc bị hỏa diễm bọc lấy, cảm thấy hơi đau. Trần Lạc suy nghĩ một lát, sau đó hắn kéo Diệp Vũ đến một nơi có tang thi tập hợp. Số lượng những người còn sống sót bây giờ không vượt quá 2 triệu, miễn cưỡng mới thì mới có thể tính là đủ số người của 1 thành phố.
Mà số lượng tang thi bây giờ đang ở mức hơn 100 triệu, chủ lực sát thương vẫn là do tang thi chiếm lấy. Vì sao Trần Lạc lại tới đây? Hắn muốn có một con tang thi đột biến thể thì xung quanh phải có tang thi chứ đúng không? Ngươi muốn trúng thưởng, thì trước tiên ngươi phải mua vé số trước chứ có đúng không? Trần Lạc động thủ với Diệp Vũ, mục đích chính là muốn xem trước khi Diệp Vũ chết liệu có thể sinh ra kì tích kì hay không. Thật không ngờ là Diệp Vũ cũng đang định ra tay với chính mình. Hô hấp của Diệp Vũ có chút khó khăn:
“Hóa ra ngươi đã nhắm vào ta từ lâu rồi.”
Sắc mặt Trần Lạc bình tĩnh:
“Không sai, trong hai chúng ta nhất định phải có một người phải chết, một núi không thể có hai hổ được.”
Về phía những người sống sót, cũng chỉ có Diệp Vũ là có thể tạo cho Trần Lạc chút uy hiếp mà thôi. Nếu như Diệp Vũ không quy phục dưới Trần Lạc, thì sớm muộn gì cũng sảy ra chuyện. Mà theo những gì Trần Lạc quan sát, trong lòng Diệp Vũ có sự kiêu ngạo, sợ là hắn sẽ không chịu khuất phục đâu. Giữa hai người họ, không có ai đúng ai sai, chỉ có ai mạnh ai yếu mà thôi. Nếu như thực lực của Diệp Vũ mạnh, vị trí sẽ bị thay đổi, có lẽ khi đó hắn ta cũng sẽ không để yên cho Trần Lạc làm sự uy hiếp với hắn ta đâu.