Phì phì, hóa ra thật sự tồn tại cái thứ gọi là vận khí chi tử trên đời. Ta chỉ đùa mà thôi, vậy mà ngươi lại tưởng là thật ư? Nếu như ta không nắm giữ năng lực gia tốc thời gian thì Diệp Vũ còn có thể sống thêm một thời gian, nhưng bây giờ thì khác. Ta cảm thấy hình như ta hưng phấn hơn nữa rồi.
Trần Lạc dùng hành tẩu hư không, trốn thoát khỏi công kích của Diệp Vũ, đồng thời dưới vẻ kinh ngạc của thể đột biến cấp vương, hắn liền đi tới bên cạnh nó. Gia tốc thời gian. Bạch Âu không phải là thể đột biến, Trần Lạc không giết nổi nó. Nhưng mà đây thật sự là một thể đột biến hàng thật giá thật. Gia tốc thời gian có hiệu quả với nó. Diệp Vũ bay lên không trung để tìm Trần Lạc, nhưng mà hắn ta lại bị Trần Lạc đá đi xa. Trong lòng Diệp Vũ có một loại cảm giác bất lực, rốt cuộc đó là năng lực gì cơ chứ? Chỉ mất khoảng 30 giây, thể đột biến liền đột tử mà chết.
Kể cả nó có là cấp vương cũng chẳng có tác dụng gì cả. Trần Lạc trực tiếp ném thi thể của nó vào trong dị năng không gian. Trần Lạc nhếch miệng cười, viên tinh thể cấp vương mà hắn nằm mơ cũng muốn có bây giờ đã xuất hiện rồi. Còn về buff của Diệp Vũ, chẳng nhẽ gia tốc thời gian lại không có hiệu quả với hắn ta ư? Chỉ trong vòng 3 giây, Diệp Vũ liền giống như một quả bóng da bị rách, xẹp hết sạch hơi đi. Buff mà thể đột biến đánh vào người Diệp Vũ đã biến mất. Không có gia tốc thời gian thì thật sự trận này Trần Lạc đã phải trầy da tróc vẩy rồi. Mất đi buff, Diệp Vũ lại quay về chuẩn thực lực cấp vương. Trần Lạc vung một cái tát vào mặt Diệp Vũ:
"Vậy rốt cuộc ai là cục phân, ai là ông nội của ai hả?”
…
Diệp Vũ khổ sở nói:
"Ta thua rồi.”
Nội tâm của Diệp Vũ cảm thấy vô cùng khổ sở, bản thân hắn ta cũng có thể thấy đầu tiên con tang thi thể đột biến đó định công kích hắn, nhưng cuối cùng lại thành làm cho hắn có trạng thái tốt hơn. Chuyện này thật sự là rất khó tin. Ngoài ra còn bao gồm cả chuyện tang thi thể đột biến ở đây, bị Trần Lạc giải quyết một cách dễ dàng nữa. Năng lực đó thật sự rất thần bí. Bây giờ nếu hắn muốn thắng được Trần Lạc thì trừ khi bây giờ trên trời bỗng bổ xuống một tia sét, đánh cho Trần Lạc chết nhăn răng, còn đâu thì không thể nào sảy ra được. Diệp Vũ vẫn luôn cảm thấy bản thân là kiều tử, vậy mà không ngờ cuối cùng hắn lại thua trong tay Trần Lạc. Đây quả đúng là sức mạnh có thể nghiền ép người khác. Diệp Vũ cười thảm, cái gì mà con cưng của trời cơ chứ, một khi đứng trước mặt Trần Lạc thì bản thân cũng chỉ là trò đùa bị Trần Lạc nắm trong tay mà thôi.
Hắn ta đã giết mất Cao Nghĩa Hằng, người vẫn luôn trung thành với mình, sau đó giữ lại nội gián ở bên người. Trần Lạc đang suy nghĩ xem bản thân có nên giữ lại Diệp Vũ để dùng cái lỗi này hay không. Cứ một thời gian thì hắn lại giả bộ giết Diệp Vũ một lần, từ đó để hắn lấy được tinh thể cấp vương. Liệu có thể làm được không nhỉ? Trần Lạc chầm chậm lắc đầu, sau khi lên tới cấp vương, lúc đó đối với hắn mà nói thì tinh thể cấp vương không tính là không để vào mắt, nhưng mà chắc chắn là nó sẽ không còn quan trọng quá nữa. Bây giờ hắn chỉ còn thiếu một viên tinh thể cấp vương mà thôi, thế nên Trần Lạc mới coi trong nó đến thế.
Việc giữ lại Diệp Vũ là một việc quá nguy hiểm. Nếu như không phải do Trần Lạc có thời gian gia tốc và hành tẩu hư không thì kể cả Hải Cơ có đến đây cũng không khống chế được Diệp Vũ. Mà kể cả Diệp Vũ đánh không lại thì cũng hoàn toàn có năng lực bỏ chạy. Trần Lạc liệu có thể nhìn chằm chằm hắn ta từng giờ từng phút hay không? Thế nên phương án tốt nhất vẫn là giải quyết hắn ta luôn đi thì hơn. Nhưng mà Trần Lạc vẫn dẫn Diệp Vũ tới một nơi tập kết khác của tang thi, để xem thử xem liệu có thể lấy được lợi một lần nữa hay không. Hắn phải làm thật, nếu như làm giả thì hình như không thể giải phóng vận khí của Diệp Vũ ra được. Trần Lạc cầm kiếm hư không lên, thật sự là muốn lấy mạng Diệp Vũ. Nếu như lại xuất hiển bug lần nữa thì chúng ta làm lại. Còn nếu như không có gì sảy ra thì giết hắn ta luôn đi cũng được. Ngay lúc thân kiếm sắp cắm vào đầu Diệp Vũ, hắn ta đột nhiên nói:
"Đợi một chút, ta có lời muốn nói.”
Trần Lạc nhàn nhạt nói:
"Nếu như ngươi muốn mắng ta thì thôi đi, da mặt ta dày lắm. Nếu như ngươi còn có lời gì muốn nói thì cứ nói, nếu như yêu cầu đó không quá đáng thì ta sẽ hoàn thành giúp ngươi.”
Diệp Vũ bỗng nhiên nở một nụ cười quỷ dị:
“Ngươi sẽ biến thành một tên đại ma vương, trên tay dính đầy mạng người, bị mọi người phản bội, bị người thân bỏ rơi. Được rồi, ngươi giết ta đi.”
Trên tay dính đầy mạng người ư? Trước đây ta từng như vậy rồi. Kì lạ thật đấy. Trần Lạc vung một kiếm cắt đứt cổ họng của Diệp Vũ. Lần này không có bất cứ chuyện gì sảy ra cả. Đầu và thân của Diệp Vũ chia làm đôi. Cái đầu của hắn ta còn nhảy nhảy vài cái, một lát sau mới chết hẳn. Do khi mạnh đến tầm của Diệp Vũ thì sức mạnh sinh mệnh của hắn ta là rất mạnh. Trần Lạc cực kì thất vọng. Tại sao hắn ta lại không kéo theo kì tích nào sảy ra nữa cơ chứ. Ầy, đúng là không giúp đỡ được gì cả.