Đồng thời, lúc này Trần Lạc cũng âm thầm đố kị trong lòng. Đứa trẻ này quá may mắn, đúng thật là vận khí chi tử mà. Ta lại không được như hắn. Trần Lạc xoa xoa đầu, cười hi hi. Có khi nào Diệp Vũ là một hành tinh, còn bản thân ta là cả vũ trụ không? Ông trời cũng đâu có bạc đãi ta đâu, còn để cho ta trùng sinh cơ mà. Sau khi mở não Diệp Vũ thấy được viên tinh thể cấp 9 song dị năng hệ phong hỏa, Trần Lạc suy nghĩ một chút rồi đem viên tinh thể này cho Mễ Linh. Lần trước hắn đã đưa cho Mễ Linh một viên tinh thể hệ hỏa cấp 9 rồi. Bây giờ có thêm viên này, chắc chắn có thể giúp Mễ Linh đạt tới cấp 9, thậm chí còn dư ra ấy chứ. Sau đó Trần Lạc lại lấy thi thể con tang thi kia ra, hắn lấy ra được viên tinh thể cấp vương hệ quang minh sáng chói, lóe ánh hào quang. Trần Lạc tán thưởng:
"Gần đây Mễ Lạp đã liên tiếp nhận được 2 viên tinh thể cấp 10 hệ quang minh rồi. Chỉ cần cô ấy nỗ lực thêm một chút là có thể đạt tới cấp 10 thôi. Cộng thêm viên tinh thể cấp vương hệ quang minh này nữa? Nhất định có thể đạt tới cấp vương.”
Trần Lạc tưởng tượng khi Mễ Lạp lên tới cấp vương sẽ như thế nào. Đúng ra từ đầu cô đã xinh đẹp bất phàm, lại cộng thêm việc đời này của cô không phải không có ăn có uống như đời trước.m. bây giờ trông cô cực kì thon thả nuột nà. Nếu như cô lên đến cấp vương thì phải xinh đẹp tới nhường nào cơ chứ. Đáng tiếc là viên tinh thể này cực kì quan trọng đối với Trần Lạc, hắn chỉ có thể để lại cho bản thân dùng mà thôi. Trần Lạc đứng dậy, đi về nhà, thuận tiện đi đưa tinh thể cho Mễ Linh luôn. Ở căn cứ của Mễ Linh sảy ra một số chuyện.
Ước chừng có khoảng 500 600 người đang quỳ trước cửa căn cứ, già trẻ lớn bé đều có. Những người này đều là những người đang cố kéo dài chút hơi tàn. Bọn hắn biết được ở căn cứ của Mễ Linh có số lượng vật tư lớn, bọn họ đều là chịu đói khát quá mức nên mới tới đây muốn ăn xin chút đồ. Có một ông lão nói với giọng khẩn cầu:
“Cầu xin ngươi đó, vị nữ thủ lĩnh xinh đẹp lương thiện. Xin hãy cho chúng ta một ít gạo với, bốn ngày rồi ta chưa ăn gì cả, làm ơn làm phước đi mà.”
Sơ kì mạt thế, có một bà dì cầu xin trước mặt Mễ Linh:
"Cả ngày nay ta chưa ăn gì cả, xin hãy cho ta thứ gì đó để ăn với.”
Lúc đó Mễ Linh sẽ lập tức nói quật lại:
"Nói như vậy có nghĩa là hơn 1 ngày trước đã ăn cơm rồi à?”
Những lời nói kì lạ như vậy lại phát ra từ trong miệng Mễ Linh. Không phải do Mễ Linh không đồng cảm, mà là do Mễ Linh hiểu rõ cô tuyệt đối không được cho. Nếu như cô cho thì lần sau người ta sẽ lại đến, mà không đưa thì lại ngang với rước phiền phức lên người. Không bằng từ đầu làm người xấu luôn đi. Nhưng bây giờ lại có tận 500 600 người cùng nhau tới ăn xin, Mễ Linh nhìn vẻ mặt đờ dẫn của họ, những gương mặt trắng bệch đó, còn cả những bộ quần áo bẩn thỉu nữa. Trong lòng cô vô thức sinh ra cảm giác đồng tình, nhưng mà đồng tình thì đồng tình, cô tuyệt đối không thể cho được. Chuyện này do Mễ Linh làm chủ được, nhưng cô thật sự không thể cho. Một khi cô cho họ, những người sống sót khác cũng sẽ học theo, mà nói không chừng đám người này ngày mai vẫn còn tới. Mễ Linh lạnh lạnh nói:
“Nếu như 5 phút nữa mà bọn hắn còn không rời đi thì giết chết cho ta.”
Mễ Linh muốn dọa để đuổi họ đi. Nhưng 5 phút sau, đám người đó vẫn không đi, mà vẫn quỳ trên đất. Mễ Linh gấp gáp nói:
"Các ngươi không sợ chết à?”
Có người đờ đẫn nói:
"Chết cũng là một cách giải thoát. Hôm nay ta mà không thấy gạo thì có chết ta cũng không đi.”
Mễ Linh dùng một quả cầu lửa giải quyết hắn ta. Những người còn lại chỉ nhìn, nhưng không có cảm xúc gì, mà chỉ tiếp tục quỳ ở đó. Sơ kì mạt thế, cách này chắc chắn có thể dọa sợ một đám người, nhưng bây giờ thì không thế nữa rồi. Mễ Linh gấp gáp nói:
"Văn Huệ, ngươi đuổi bọn họ đi đi, ai không đi thì giết.”
Hùng Văn Huệ chỉ vào bản thân:
"Ta ư?”
Hùng Văn Huệ âm thầm kêu khổ, nếu như bọn hắn chịu động thủ thì thôi đi, cô có thể giết họ mà không có trở ngại tâm lí nào cả. Nhưng mà bây giờ bọn họ cứ quỳ xuống cầu xin như thế, cô là gấu chứ có phải đại ma đầu đâu. Nếu như chỉ có vài người thì Hùng Văn Huệ có thể không hề do dự. Nhưng mà bây giờ cần giết nhiều người như thế, thật sự cô có chút không nỡ xuống tay. Bỗng nhiên có một đám tang thi xuất hiện phá vỡ cục diện, chúng nó giơ nănh múa vuốt lao về phía bọn hắn. Những kẻ sống sót đang quỳ cũng vội vàng đứng lên. Bọn hắn chán sống rồi nhưng cũng không có nghĩa là bọn hắn muốn bị tang thi nuốt sống.
Vấn đề tạm thời được giải quyết, nhưng tâm trạng của Mễ Linh không tốt chút nào cả, cô yên tĩnh ngồi trên ghế sofa. Đột nhiên cả người Mễ Linh cảm thấy lạnh lẽo, cô vừa nghĩ tới một chuyện cực kì đáng sợ. Mễ Linh tự nhủ:
“Chúng ta sẽ trở thành công địch.”
Hùng Văn Huệ gọi Mễ Linh ra ăn cơm, nhưng Mễ Linh không có cảm giác muốn ăn gì hết. Trần Lạc mang theo bộ mặt đầy ý cười đi tới chỗ Mễ Linh, sau đó hắn tiện miệng hỏi:
“Bên ngoài cửa căn cứ toàn mùi máu tanh, có chuyện gì vậy?”