Mễ Linh miễn cưỡng cười một cái, sau đó cô đứng sau lưng Trần Lạc, một tay đặt lên vai hắn, nhẹ nhàng xoa bóp, rồi đem mọi chuyện kể lại một lượt. Trần Lạc nhẹ giọng hừ một tiếng:
“Nếu như lại có chuyện như vậy sảy ra nữa thì cứ dẫn tang thi tới đây, xem xem bọn họ có chịu đi hay không.”
Mễ Linh khổ sở gật đầu:
"Trước đây ta đã có một sự lo lắng mơ hồ, hôm nay lại có chuyện này sảy ra, nó càng chứng minh rằng sự lo lắng của ta là đúng. Chúng ta đã lấy đi hết những tinh anh đỉnh cao trong những người còn sống sót, mà ta cũng tin rằng sẽ có rất nhiều tinh anh gia nhập vào chỗ chúng ta thêm nữa. Làm như vậy cũng không có gì sai, nhưng mà nó sẽ dẫn tới một cục diện mâu thuẫn không thể hóa giải nổi. Sắp tới sẽ có một chuyện cực kì đáng sợ sảy ra.”
Nghe Mễ Linh nói vậy, sắc mặt Trần Lạc cũng trở nên ngưng trọng lại.
…
"Từ thời cổ đại, chỉ cần bách tính có một cái gì đó để ăn, kể cả thứ đó có khó ăn đến thế nào đi chăng nữa thì chỉ cần họ không bị đói chết, chắc chắn họ sẽ không tạo phản. Bọn họ sẽ tự nhiên cho rằng đó là sự khác biệt giữa người và người. Nhưng mà hiện đại thì khác. Thời nay người nghèo nhất cũng sẽ là người không lo ăn mặc, thậm chí kể cả không bị đói chết thì họ cũng sẽ oán trời oán đất. Những người còn sống sót đều là những người đã từng trải qua ngày tháng tốt đẹp, cộng thêm việc bọn họ có tư tưởng hiện đại. Chúng ta thu hút hết những người còn sống sót giỏi nhất lại, chỉ để lại những ngưởi đang đấu tranh giữa sự sống và cái chết. Chúng ta có cơm ăn, còn họ thì không có. Đến một ngày nào đó, mâu thuẫn trở nên quá lớn, vượt qua giới hạn chịu đựng của bọn họ, liệu có khi nào sẽ có một ngày hơn trăm nghìn người, hay vài trăm nghìn người cùng nhau vây Hừng Đông thành chúng ta lại hay không? Bọn họ đều là những người ở tầng lớp dưới đáy, có khi cũng chỉ có cấp 4 cấp 5, sẽ không tạo nên bất kì uy hiếp nào cho chúng ta cả.”
Giọng Mễ Linh trầm xuống, cô tiếp tục nói:
“Nhưng mà chúng ta có thể làm gì cơ chứ, giết hết tất cả bọn họ hay sao? Chẳng nhẽ chỉ giữ lại người của Hừng Đông thành thôi ư? Nếu như đổi vị trí lại, ta mà là họ thì ta cũng sẽ gia nhập vào đội ngũ chống lại Hừng Đông thành.”
Mễ Linh mờ mịt nhìn bàn tay trắng nõn sạch sẽ của mình:
"Sẽ có một ngày nào đó bàn tay này của ta sẽ nhuốm rất nhiều máu tanh hay sao?”
Giết, cứ giết cho tới khi chỉ còn sót lại người của Hừng Đông thành. Đây là một chuyện đáng sợ đến mức nào cơ chứ? Trong lòng Trần Lạc xuất hiện mấy chữ, cục diện không thể giải quyết. Hóa ra mấy câu trước khi chết mà Diệp Vũ nói là có ý này, hắn ta đã đoán trước được mọi chuyện. Khi mạt thế sảy ra, có một cái phi thuyền vũ trụ xuất hiện. Chiếc phi thuyền này có thể đưa mọi người tới một hành tinh an toàn. Nhưng mà số vé để lên được phi thuyền là có hạn. Những người không lấy được vé thì chắc chắn sẽ có suy nghĩ là ngươi không cho ta sống, vậy thì chúng ta cùng nhau chết cả đi. Ta sẽ dùng hết sức mình để kéo chân ngươi lại.
Số lượng những người còn sống bị đói chết cũng không phải là con số nhỏ, nhưng mà điều này không có nghĩa là bọn họ không có cách nào để sống sót, chỉ là phải ăn đồ ăn khó ăn mà thôi. Mặc dù vật tư của Trần Lạc nhiều thật, nhưng mà số lượng này cũng chỉ đủ cho 100 nghìn người ăn trong vòng hơn chục năm, số lượng mà hắn có vẫn chưa tới mức có thể nuôi được tất cả mọi người. Nhưng mà nếu như bây giờ hắn không đưa vật tư cho bọn họ, vậy chắc chắn bọn họ sẽ làm loạn lên. Ngươi có gạo để ăn, ta thì không có, đây chính là nhân tính.
Bây giờ Trần Lạc chỉ có 2 cách, hoặc là thỏa mãn yêu cầu của họ, không thì sẽ là giết chết hết bọn họ. Mà xác suất lớn là hắn sẽ phải làm cách thứ hai. Bây giờ kể cả hắn có đưa đồ ăn cho bọn họ, nhưng một khi có quái vật giáng lâm, chắc chắn bọn họ sẽ không có cách nào có thể sống sót được cả, mọi người sẽ chết hết sạch trong thời gian rất ngắn. Trần Lạc không có sự lựa chọn nào khác cả, nếu như bọn hắn dám làm như vậy, vậy thì Trần Lạc chỉ đành giết hết mà thôi. Đôi mắt Trần Lạc lạnh đi, đây không phải là do ta máu lạnh, nếu như lần này ta không tụ họp hết tất cả những người ưu tú lại với nhau thì cuối cùng toàn nhân loại sẽ chỉ còn lại một mình ta. Tay Trần Lạc run lên, trong lòng hắn cũng cảm thấy lạnh ngắt lại, ta thật sự không muốn làm một ác ma đâu. Mễ Linh nhẹ giọng an ủi:
"Không sao cả, kể cả có phải xuống địa ngục thì ta cũng sẽ ở bên ngươi.”
Phía trên mặt biển, có một số đạo sấm sét kì lạ giáng xuống từ không trung, từng tia sét lóe lên liên hồi. Nước biển có tính dẫn điện, không biết có bao nhiêu tôm cá nhỏ bị giật chết. Những sinh vật biển mạng mẽ một chút cũng cảm thấy cả người tê rần, bọn chúng đều kinh ngạc sợ hãi nhìn con cá voi sát thủ màu đen ở giữa những luồng sét. Con cá voi sát thủ lớn giọng hét lên:
"Ta nhất định phải tìm được ngươi, để báo thù việc ngươi giết chết em trai của ta.”