Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 608: Chương 608: Nắm Đấm

Trước đây Trần Lạc từng tới chợ hải sản để chọn hải sản, lúc đó hắn đã giết một con cá voi sát thủ. Thật không ngờ rằng con cá voi sát thủ đó lại còn có một người anh trai. Điều càng không ngờ tới chính là bây giờ người anh trai này còn đạt được tới cấp vương. Thù hận này đúng là không chết thì không giải được. Bạch Hạo ở trong điện hải thần, hắn ta lạnh mặt nhìn cá voi sát thủ. Trước đây ở nơi này chỉ có mình ta là cấp vương, bây giờ lại đột nhiên sinh ra thêm một tên nữa. Việc này uy hiếp tới ta rồi.

Nếu như không có Trần Lạc, Bạch Hạo sẽ chọn lựa nuốt luôn con cá voi sát thủ này. Con cá voi sát thủ này mới đạt cấp vương mà thôi, bây giờ nó còn chưa phải là đối thủ của Bạch Hạo. Làm như thế cũng có thể củng cố địa vị chí tôn vô thượng của hắn nữa. Nhưng mà bây giờ còn có Trần Lạc, ở bên phía Trần Lạc còn có Hải Cơ, Ngưng Sương. Tính cả Trần Lạc nữa thì bên đó có tận 3 cấp vương lận. Bạch Hạo cho rằng là như thế. Cá voi sát thủ có thù với Trần Lạc, nếu như nó tìm được Trần Lạc thì nhất định nó sẽ ra tay. Có cá voi sát thủ ở đây thì hắn cũng sẽ không cần đứng ra đánh trực diện rồi, mà có thể có một trợ thủ. Sau khi tính toán một hồi, Bạch Hạo bước lên phía trước cười lớn nói:

“Người anh em cá voi sát thủ, sau này ngươi làm tả hộ pháp của ta thì thế nào? Chúng ta cùng nhau đối phó với tên tiểu nhân bỉ ổi đó.”

Tên tiểu nhân bỉ ổi mà hắn nhắc đến chính là Trần Lạc. Cá voi sát thủ lập tức đồng ý. Lần trước Trần Lạc đến đây đã giết mất hai tên đàn em của Bạch Hạo, trong lúc phẫn nộ, Bạch Hạo đã tóm lấy vài tên người hầu rồi nhai nuốt chúng. Bây giờ hắn hết người hầu rồi, thế nên phải bắt thêm vài tên nữa tới đây. Lần này Bạch Hạo lựa chọn một mảnh đại lục khác. Bạch Hạo lên bờ, hắn đang đi đến nơi Trần Lạc ở. Bạch Hạo hóa thành hình người, hắn nhanh chóng gặp được một nhóm những người sống sót đang lấy hải sản để lấp đầy cái bụng. Những người còn sống này đều mặc quần áo rách rưới, cả người đen thùi lùi, Bạch Hạo cảm thấy nhìn không thuận mắt.

Đối với Bạch Hạo mà nói, những người còn sống sót này chỉ là con sâu cái kiến mà thôi, tất cả đều phải xem tâm trạng của hắn. Nếu như tâm trạng của hắn không tốt thì sẽ giết hết bọn họ. Bạch Hạo biết con người là loài động vật sống quần cư, vài lần kinh nghiệm dạy cho Bạch Hạo biết được rằng chỉ cần hắn lên bờ tìm một lát thì sẽ có thể tìm thấy căn cứ mà có một nhóm người cùng sinh sống, ở đó hắn liền có thể tìm thấy một nhân loại nào đó mà hắn cảm thấy thuận mắt. Khu vực phụ cận xung quanh bờ biển khoảng 200 dặm có rất nhiều căn cứ, tất cả là để tiện đánh bắt. Với khoảng cách như vậy thì kể cả có quái vật biển lớn lên bờ, bọn họ cũng có thể nhận được tin tức kịp thời, từ đó mà chạy trốn đi.

Với sức mạng của Bạch Hạo, trừ Hừng Đông thành ra thì đúng là gặp thần cản giết thần. Bạch Hạo hay chọn tinh anh để bắt. Nhìn bọn chúng mà nói thì nhìn chung đều sẽ mập mạp trắng trẻo, sạch sẽ hơn một chút. Bạch Hạo lấy tâm thái của kẻ vô địch hiện thân, hắn nhanh chóng bắt được một nam một nữ. Người đàn ông kêu to:

“Người anh em, đừng động thủ, ta có một người bạn ở Hừng Đông thành đó. Ngươi mà dám bắt nạt ta thì sẽ không có lợi ích gì đâu.”

Bạch Hạo cười khẩy một tiếng:

“Đồ sâu kiến kia, tất cả các ngươi đều là sâu kiến mà thôi, nói cái gì mà Hừng Đông thành chứ. Nếu đứng trước mặt ta thì còn dám sủa một tiếng hay sao?”

Cô gái không dám nói thẳng:

“Ngươi xong rồi, dám nói xấu Hừng Đông thành, ai cũng không cứu nổi ngươi đâu.”

Mắt Bạch Hạo lạnh đi, cứ thích kêu gào hoài, nhưng mà một chút thực lực cũng không có. Bạch Hạo vung cho mỗi người một nắm đấm vào đầu.

“Hừng Đông thành ư? Đi mở rộng kiến thức chút nào.”

Bạch Hạo cảm thấy rất kì lạ, hắn ta đã đi qua hai cái đại lục, vậy mà trước giờ hắn ta vẫn chưa gặp qua căn cứ nào có địa vị giống như Hừng Đông thành này cả. Làm sao, ta mắng còn không được à? Để ra đi xem thử xem. Bạch Hạo tùy tiện bắt một người sống sót lại:

"Dẫn ta đến Hừng Đông thành đi.”

Người sống sót đó nhìn thấy sức mạnh của Bạch Hạo, hắn ta liền gật đầu như gà mổ thóc. Hắn ta cũng không hề có ý định giấu Hừng Đông thành đi, vì sao phải giấu đi cơ chứ. Hừng Đông thành cách đây khoảng 1300 dặm đường, nhưng mà Bạch Hạo chỉ tốn mất nửa tiếng đồng hồ là đã đi tới nơi rồi. Bạch Hạo kinh ngạc nhìn Hừng Đông thành. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một căn cứ của loài người nhưng lại vĩ đại tới vậy. Nhất định là kiến trúc sư xây dựng nơi này có tay nghề rất tốt. Điện hải thần của hắn nghe thì hay vậy đấy, nhưng mà mó cứ méo mó xiên xẹo ấy. Mà hắn nhìn đám người này cũng rất thuận mắt, ưa sạch sẽ, nhất là trong tay chúng còn cầm theo đồ uống.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!