Hai mắt Bạch Hạo phát sáng, tất cả đều bắt về đi. Bỗng nhiên cả người Bạch Hạo run lên, hắn nhìn thấy hai người phụ nữ bay vào trong Hừng Đông thành. Đó chính là Ngưng Sương và Hải Cơ. Hai người này cứ cách vài hôm sẽ phải đánh một trận, thứ nhất là do bọn họ nhìn nhau không thuận mắt, còn lí do thứ hai là do bọn họ muốn giao lưu với nhau để có thể tăng thực lực của bản thân lên. Hai bọn họ không thể đánh nhau trong căn cứ được, vậy nên họ đều đi ra ngoài căn cứ, sau đó đi đến một sân đấu đã làm riêng cho bọn họ. Trùng hợp là lúc bọn họ quay về thì bị Bạch Hạo phát hiện ra. Đôi mắt của Bạch Hạo mở to, hắn dùng sức nắm chặt tay lại.
Hải Cơ và Ngưng Sương ở đây thì chắc chắn Trần Lạc cũng ở đây đúng không. Đi mòn giày sắt tìm không thấy, lúc thấy thì lại không tốn chút công sức nào cả. Bạch Hạo cười lạnh, cuối cùng ta cũng tìm thấy các ngươi rồi, hóa ra các ngươi ở trên bờ. Chẳng trách ta tìm thế nào cũng không tìm thấy các ngươi.
…
Bạch Hạo lạnh mắt nhìn, nhưng không hề động thủ. Hắn ta chỉ có một mình, làm sao có thể kiếm chuyện ở nhà người ta được? Hắn ta cũng không có hành tẩu hư không giống như Trần Lạc. Mặc dù lá chắn của hắn rất mạnh, nhưng mà công kích của Hải Cơ và Ngưng Sương đánh lên người hắn cũng rất đau đó. Lần trước hắn còn có khôi giáp, nhưng mà cuối cùng lại bị Trần Lạc cướp mất rồi. Bây giờ hắn chỉ có đơn độc một mình, nhỡ đâu vô đó Trần Lạc lại có bài gì đó chưa ra, mà hắn lại cứ ngu ngốc đi vào thì không phải là ngang với đi nộp mạng hay sao? Bạch Hạo mặc dù rất kiêu ngạo, nhưng mà hắn cũng không phải là loại không có não. Bạch Hạo như nghĩ tới chuyện gì đó, trong lòng hắn bỗng có môti cảm giác bất lực.
Trần Lạc có một năng lực thần kì, đó là hắn ta có thể đột nhiên biến mất không chút dấu vết. Nếu như Bạch Hạo có đánh thắng hắn ta đi chăng nữa thì hắn ta cũng có thể lập tức chạy mất. Hơn nữa ở đó còn có một người con gái, cô ta có thể kiến cho hắn không thể động đậy được. Kỹ năng có thể đột nhiên biến mất thật sự là một kỹ năng không có cách nào có thể chống lại. Bạch Hạo không nghĩ ra được cách nào để có thể giết chết Trần Lạc cả. Trần Lạc còn có thể đem theo người cùng nhau biến mất nữa. Vậy nghĩa là cũng có thể nói, lúc Trần Lạc muốn chơi đùa với hắn thì mới chơi, còn nếu mà Trần Lạc không muốn chơi đùa với hắn thì sẽ bai bai.
Mà bản thân hắn thì không thể nào có năng lực giết chết Trần Lạc hoặc Hải Cơ trong giây lát được. Trong lòng Bạch Hạo cảm thấy cực kì hoang mang, hình như hắn đã tìm thấy Trần Lạc rồi, nhưng mà vẫn không có cách nào để làm gì hắn ta được cả. Trong lòng Bạch Hạo cảm thấy cực kì khó chịu, hắn khó chịu muốn chết đi được. Liệu có cách nào có thể khắc chế được không? Vào đúng lúc này, có một đám người đi về hướng của cổng Hừng Đông thành. Bạch Hạo nghe thấy bọn họ nói:
“Hôm nay vận may tốt thật đấy, chúng ta có thể nhặt được một viên tinh thể hệ tự nhiên cấp 9. Chúng ta đem nó đưa cho lão đại, đổi lấy một bàn đồ ăn để ăn đi. Số còn lại vẫn đủ để chúng ta đổi lấy vài viên tinh thể cấp 7 mà đúng không?”
“Hi hi, ta muốn ăn thịt sợi xào ớt xanh.”
“Anh Lực, điểm tích lũy của ngươi sắp đủ để đổi lên chức lão đại rồi ấy nhỉ.”
Người đàn ông được gọi là anh Lực cười nói:
“Vẫn còn thiếu 200 điểm nữa.”
Có người đề nghị:
“Vậy thì viên tinh thể này để cho anh Lực giao nộp một mình đi. Sau này anh Lực lên chức trưởng lão, chúng ta có anh Lực bảo vệ, lúc đó đám Trương Hải mà thấy chúng ta thì cũng phải cúi đầu.”
Giữa các thành viên với nhau cũng có sự tranh đấu lẫn nhau. Những lời này đều bị Bạch Hạo nghe thấy hết. Lão đại ư? Lão đại của bọn họ là ai? Bạch Hạo nghi ngờ đó chính là Trần Lạc. Những người từng trông thấy Trần Lạc cũng không ít. Bạch Hạo đi nghe ngóng chút tin tức, sau đó hắn có thể xác định được người mà bọn họ nói là Trần Lạc. Bạch Hạo:
“???”
Bạch Hạo kinh ngạc phát hiện ra, Hừng Đông thành đã được thành lập từ rất lâu rồi, vậy cũng có nghĩa là Trần Lạc đã phát triển trên bờ từ rất lâu rồi. Hóa ra tên tiểu tử này không phải là sinh vật biển, mà hắn ta là một con người? Nếu như nói Trần Lạc đã sớm hóa thành hình người từ rất lâu, sau đó lên bờ phát triển thì Bạch Hạo không tin đâu. Trước giờ Bạch Hạo vẫn cho rằng Trần Lạc là một loại sinh vật biển nào đó cơ. Nhưng mà việc này cũng không quan trọng, Bạch Hạo đã tìm ra phương pháp để báo thù Trần Lạc rồi.
Mấy tên nhóc này rất trung thành với ngươi có phải không? Ngươi giết mất đàn em của ta đúng không? Không gì mà mà bỗng nhiên ngươi lại giết mất hai đàn em của ta. Vậy thì ta cũng sẽ giết đàn em của ngươi. Ta sẽ giết sạch bọn chúng. Ta sẽ giết cho người không còn bất kì tên đàn em nào nữa luôn. Ngươi có thể đem theo Hải Cơ và Ngưng Sương chạy trốn, nhưng ta không tin là ngươi cũng có thể đem theo cả vài nghìn người cùng nhau biến mất. Nếu như ngươi có thể làm vậy, thế thì ta phục ngươi. Nói không chừng cách này còn có thể ép Trần Lạc chiến đấu mà không để hắn ta bỏ chạy cũng nên.