Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 612: Chương 612: Cá Quái Dị

Ở đâu có đến hơn năm mươi con bậc mười.

Có một con cua rất to, cả người đỏ bừng nói:

"Ta đi, ta không muốn sống cuộc sống suốt ngày phải lo lắng đề phòng thế này nữa, không chừng có ngày nào đó mở mắt ra đã thấy bị bắt đi nấu ăn."

Có một con cá quái dị màu đen không gọi được tên tỏ ra khó xử nói:

"Nhưng mà ta không có chân, nếu lên trên bờ thì khó mà đi được, cũng không thể phát huy được lực lượng."

Bạch Hạo lạnh mặt nhìn, vung tay lên:

"Tất cả im lặng, mọi người đều phải đi với ta, ta và Hắc hộ pháp ở trên trời chở các ngươi đi, nếu như không đi thì ta sẽ đánh chết các ngươi ngay tại chỗ."

Nghe thấy vậy, toàn bộ sinh vật biển lập tức im như ve sầu mùa đông.

Đám sinh vật biển này có trí tuệ, nhưng chúng nó không giống con người, con người gian xảo mưu mô, còn đám sinh vật biển này chỉ vâng theo nguyên tắc cường giả vi tôn.

Nguyên tắc này gần như đã ăn sâu vào tiềm thức của chúng nó.

Đương nhiên vẫn có một số sinh vật biển có suy nghĩ âm hiểm, nhưng đó chỉ là số ít mà thôi.

Đúng lúc này, có một con hải âu màu trắng bay lượn trên không trung rồi hạ xuống, đó là Bạch Âu.

"Dẫn theo ta được không, ta cũng muốn đi xem để mở mang kiến thức."

Bạch Hạo kinh ngạc nhìn Bạch Âu.

Có một con chim hải âu màu đen cũng là thuộc hạ của Bạch Hạo, thấy vậy vội vàng nói:

"Nó là Bạch Âu, là bạn của ta, ta gọi nó đến đây."

Bạch Âu cười nói:

"Ta cũng từng gặp được con người có thể đột nhiên biến mất mà các ngươi nói rồi, vừa thấy mặt đã muốn rình rập ta."

"Có điều thân là Hải Thần mà ngươi vẫn yếu nhỉ, hắn vừa thấy ta đã chạy trốn, mà ngươi còn phải huy động tất cả lực lượng để đối phó với hắn."

Trần Lạc đã từng sử dụng kỹ nặng hành tẩu hư không trước mặt đám sinh vật biển, cũng đã sử dụng chiêu thức này trước mặt Bạch Âu, cho nên Bạch Âu có thể đoán được ngay là Trần Lạc.

Bạch Hạo cười lạnh, con hải âu nhà ngươi mà cũng dám cười nhạo ta.

Được thôi, mang theo ngươi đi, đợi xong việc sẽ ăn ngươi luôn.cấp vương

Đối với việc Bạch Âu tự nguyện gia nhập, không có ai là từ chối cả.

Bạch Hạo lựa chọn động thủ vào đêm khuya tĩnh lặng để tránh gây ra động tĩnh quá lớn, khiến cho Trần Lạc phát hiện ra.

Để đối phó với Trần Lạc, Bạch Hạo đã chấp nhận bất cứ mọi chuyện, thậm chí còn tình nguyện chở một ít sinh vật biển bậc mười bay đến chỗ Trần Lạc đang ở.

Không phải tất cả mọi sinh vật biển đều có thể hình to lớn, giống như Hải Cơ và Ngưng Sương chẳng hạn, cho dù không hóa thành hình người thì hình dạng ban đầu cũng rất nhỏ.

Hình thể to lớn không có nghĩa là thực lực mạnh hơn.

Hắc Hổ Kình cũng chở một ít sinh vật biển bay trên không trung.

Bạch Âu không muốn chở sinh vật biển, nó cảm thấy muốn đối phó với Trần Lạc thì hoàn toàn không cần đến bọn chúng, có điều nó vẫn dùng tinh thần lực điều khiển mấy con sinh vật biển để chúng nó bay lên không trung.

Cứ như vậy, ban đêm có một đám sinh vật biển dùng phương pháp bay đi để đến căn cứ của Trần Lạc.

Cá biết bay.

Nghe thấy tin Bạch Hạo sẽ tới đây, Trần Lạc đã sai các thành viên trông chừng ở bờ biển, nếu phát hiện động tĩnh gì thì lập tức dùng tâm linh đưa tin thông báo.

Hắn hoàn toàn không ngờ được đám sinh vật biển sẽ dùng lực lượng không quân để tấn công.

Ngưng Sương cảm ứng được:

"Chúng nó đến rồi."

Ngưng Sương biết Bạch Hạo sẽ đến, cho nên đã có chuẩn bị sẵn.

Giữa cô và Bạch Hạo có mối thù giết bạn.

Thân thể khổng lồ của Bạch Hạo và Hắc Hổ Kình đáp xuống mặt đất, đám sinh vật biển bám trên người nó vui mừng nhảy xuống, cũng không dám ở lại trên người Hải Thần nhiều hơn một lát.

Bạch Hạo hung tợn nói:

"Chúng bay vây chặt thành phố này lại, phát hiện tên nào thì giết chết tên ấy."

Đúng lúc này, Trần Lạc Hải Cơ Ngưng Sương đồng loạt xuất hiện.

Trần Lạc cười nhạt nói:

"Ta đã chờ lâu rồi."

Đồng tử trong mặt Bạch Hạo co rụt lại, hắn đã sớm biết ta sẽ đến?

Chẳng lẽ trong số chúng ta có tên phản đồ?

Bạch Hạo quay đầu lại nhìn về phía Bạch Âu, nó là đứa có nguy cơ nhất.

Bạch Hạo cười lạnh nói:

"Mau trả áo giáp lại cho ta, ta sẽ lập tức rời khỏi đây,"

Nó đang nói đến chiếc áo giáp thần màu tím kia, Bạch Hạo rất thích chiếc áo đó, hơn nữa tác dụng của chiếc áo rất lớn, đáng tiếc nó bị Trần Lạc và Khương Sơ Tuyết liên hợp với nhau ăn trộm mất rồi.

Trần Lạc lại cười nhạt, nếu có thể dùng chiếc áo đó để khiến Bạch Hạo tạm thời rời đi, Trần Lạc tất nhiên sẽ đồng ý.

Có thể ăn trộm một lần thì cũng có thể trộm được vô số lần.

Không đúng, sao có thể gọi là trộm được.

Có điều lời Bạch Hạo nói làm sao có thể tin được?

Muốn đối phó với Bạch Hạo thì điều quan trọng nhất là dị năng thời không, đây cũng là chỗ dựa lớn nhất của Trần Lạc.

Đến tột cùng thì dị năng thời không là như thế nào?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!