Là đánh đám Bạch Hạo vào trong thời không khác, hay là sử dụng tua ngược thời không, làm cho thực lực của đám Bạch Hạo trở lại trước cấp vương?
Nếu Bạch Hạo đã tới, Trần Lạc cũng không trì hoãn quá lâu, hắn lập tức khởi động dị năng thời gian dung hợp với không gian đã mơ hồ nắm giữ được.
Một cột sáng màu trắng đột ngột xuất hiện, trong cột sáng đó có ẩn chứa một khối năng lượng màu đen.
Điều thần bí khó lường đang nằm ở trong đó.
Cột sáng chiếu thẳng lên trời cao.
Chỉ có một mình Trần Lạc mới có thể nhìn thấy cột sáng này, còn những người khác thì không hề phát hiện ra.
Cột sáng nối liền trời và đất.
Trần Lạc ở chỗ cột sáng bắt đầu, còn một bóng người khác xuất hiện chỗ cột sáng kết thúc.
Bóng người này có một đầu tóc dài rũ xuống bên hông, trên người đầy cáu bẩn, không biết là đã bao nhiêu năm rồi không chịu tắm gội.
Cũng may khuôn mặt còn gọi là sạch sẽ.
Đường nét trên mặt hắn cực kỳ giống với Trần Lạc, chẳng qua nhìn có vẻ trưởng thành hơn một chút, lại lôi thôi lếch thếch hơn nhiều.
Trần Lạc không thể tin nổi, trợn to mắt nhìn bóng người này.
Đây là bộ dáng của ta trong tương lai.
Trần Lạc cũng không thể nhớ rõ cụ thể là mấy năm sau.
Cuối cùng Trần Lạc đã hiểu được tác dụng của dị năng thời không của mình.
Đó là mượn lực lượng tương lai của ta.
Trong tương lai, ta là cấp hoàng!
…
Trần Lạc nhìn một bản thể khác của mình ở cuối cột sáng.
Bóng người đó giống như là hư ảnh của Trần Lạc, biểu tình của hắn vẫn cứ si ngốc như lúc vừa mới xuất hiện.
Ánh mắt như vậy, đây là đời trước của hắn.
Đúng thế, là si ngốc.
Một mình một người phải chịu đựng sự cô đơn cô độc lạnh lẽo đến tận xương trong suốt bảy năm, lúc ấy tinh thần của Trần Lạc đã cận kề bên bờ vực điên loạn.
Trên thế giới này, điều đáng sợ nhất là toàn bộ thể giới chết hết rồi, chỉ còn dư lại một mình ngươi sống sót.
Cho nên cuối cùng Trần Lạc không thể chịu đựng được nữa, lựa chọn chôn sống chính mình.
Lúc ấy, suy nghĩ cuối cùng trong lòng hắn là, nếu có thể trở về quá khứ, hắn nhất định sẽ tìm rất nhiều người đến ở cạnh hắn.
Trần Lạc giật mình, thì ra bóng người đó không phải là chính mình trong tương lại, mà là bản thân hắn trước kia, là đời trước của hắn.
Cho nên tác dụng của dị năng thời không là mượn lực lượng của hắn.
Cũng chỉ đơn thuần là mượn lực lượng mà thôi, hắn đời trước được triệu hoán đến đây chỉ có lực lượng mà không có ý thức.
Đơn thuần là công cụ người.
Trần Lạc hiểu ra, cho dù thực lực có cường đại đến thế nào thì mỗi một thời không chỉ có phép một hắn tồn tại.
Trần Lạc bật cười, Bạch Hạo ngươi cảm thấy bản thân mình rất trâu bò đúng không, nhưng có trâu bò cỡ nào thì cũng chỉ là cấp vương mà thôi.
Tiếp sau đây ngươi sẽ được nhìn xem thế nào là lực lượng cấp hoàng.
Nhất là đời này Trần Lạc còn nắm giữ rất nhiều kỹ năng chiến đấu mà đời trước chưa từng có.
Nếu như Bạch Hạo dẫn theo khoảng năm, sáu chục cấp vương lại đây, thì đúng là hắn có lên cấp hoàng cũng không thể đánh lại, nhưng lần này Bạch Hạo chỉ có ba cấp vương.
Bạch Hạo, Hắc Hổ Kình, Bạch Âu.
Ta có thể chấp các ngươi một cái, xem nào, một cái ngón chân.
Sau đó, vẻ tươi cười trên mặt Trần Lạc đột nhiên cứng đờ lại, sắc mặt hắn xanh mét.
Quá trình triệu hoán thời không này dường như xảy ra ngay lập tức, nhưng muốn cho lực lượng trước đây của mình hòa hợp vào cơ thể hắn thì phải mất một khoảng thời gian.
Mà khoảng thời gian này dài đến hai phút.
Lúc bình thường thì hai phút không là bao, nhưng trong thời khắc này thì đúng là nhược điểm trí mạng.
Không phải là hắn sợ bản thân mình gặp nguy hiểm, lúc này thân thể Trần Lạc đang ở trong một thời không đặc thù, có thể miễn dịch trước mọi loại hình tổn thương.
Nhưng đám người Ngưng Sương, Hải Cơ và vô số thành viên khác thì sao?
Trước khi Trần Lạc sử dụng kỹ năng này, ngay cả hiệu quả của dị năng dung hợp thời không là gì hắn cũng không biết, cho nên hoàn toàn không thể ngờ được muốn sử dụng kỹ năng còn mất quá trình khởi động.
Nếu hắn biết, chắc chắn sẽ sử dụng trước khi Bạch Hạo đến.
Trần Lạc ổn định lại tinh thân, tuy phải tốn hai phút thời gian, nhưng Mễ Phạn đã nói rồi, không có việc gì nguy hiểm cả, có thể bình an vượt qua nguy cơ.
Thân thể Bạch Hạo chợt lóe lên, chớp mắt đã đến trước người Trần Lạc, sắc mặt Bạch Hạo dữ tợn, lần trước một đấm làm cái mũi ngươi nở hoa, lần này ta sẽ khiến ngươi thành mắt gấu trúc.
"Thằng nhãi ranh này, nếu ngươi dám trốn, ta sẽ tiến vào thành phố để giết người, ngươi cứ trốn thử xem?"
Trần Lạc chỉ nhìn thấy Bạch Hạo đang cử động môi, còn Bạch Hạo đang nói cái gì thì hắn không thể nghe thấy được.
Nắm đấm của Bạch Hạo thậm chí còn khiến không gian sinh ra dao động, nhưng lại lập tức xuyên qua thân thể của Trần Lạc.
Bạch Hạo choáng váng cả cá, đây là năng lực gì vậy?