Trần Lạc xoay người, nói với Hải Cơ, Ngưng Sương:
"Lui về phía sau, chờ hai phút nữa."
Đồng thời giơ tay ra hiệu, ý bảo bọn họ lui về phía sau.
Ngưng Sương và Hải Cơ không nghe được Trần Lạc nói cái gì, nhưng bọn họ vẫn nhìn thấy Trần Lạc ra hiệu.
Bạch Âu cười quỷ dị, đôi mắt màu đỏ không ngừng xoay tròn.
Ngưng Sương và Hải Cơ lại đột nhiên không lùi về sau, trái lại còn lao về phía trước.
Hai người đã trúng ảo thuật tinh thần của Bạch Âu.
Bạch Hạo ngẩn ra, sau đó vui mừng không thôi, tức khắc vọt về phía Ngưng Sương.
Hắc Hổ Kình thì ngưng tụ ra một lưỡi dao lôi điện thật lớn rồi bổ về phía Hải Cơ.
Hai người thấy thế, nháy mắt thoát khỏi ảo thuật của Bạch Âu, nhưng đã không kịp tránh né nữa rồi.
Ngưng Sương ui da một tiếng rồi bay ra ngoài, Hải Cơ thì miễn cưỡng khởi động được lá chắn hắc ám để phòng thủ, nhưng khóe miệng vẫn có máu tràn ra.
Hải Cơ làm sao có thể chịu đựng được, ngoại trừ em trai, ai cũng không thể khiến cô chịu thiệt được.
Sắc trời vốn đang tối tăm hoàn toàn trở nên đen nhánh, bầu trời hắc ám.
Một con mắt hắc ám thật lớn xuất hiện, phóng ra tia phóng xạ khủng bố, bắn về phía ba tên Bạch Âu và Hắc Hổ Kình.
Từng cây trụ băng giống như là bia mộ rơi từ trên trời xuống, tiếng gầm rú vang lên, nhiệt độ giảm sụt.
Bạch Hạo chắn trước mặt Bạch Âu, giúp Bạch Âu ngăn cản đòn tấn công, con Bạch Âu này quả là ra ngoài dự kiến của hắn.
Bạch Hạo cười nói:
"Cho ta xem năng lực của ngươi mạnh thế nào, nếu có thể giết chết hai người bọn họ thì càng tốt."
Bạch Hạo không ngờ tời, Trần Lạc lại không tránh né, trái lại còn đứng nguyên tại chỗ không động đậy.
Dưới tình huống không có Trần Lạc chen chân vào, bọn họ có ba cấp vương thì có khả năng giết chết Ngưng Sương và Hải Cơ, đừng nói đến chuyện Bạch Hạo mạnh hơn Ngưng Sương Hải Cơ nhiều.
Nhưng tiền đề là Ngưng Sương và Hải Cơ đừng chạy trốn, bởi vì tốc độ của Bạch Hạo không phải quá mạnh.
Bạch Âu mỉm cười:
"Như ngươi mong muốn."
Bạch Âu nhìn chằm chằm vào Hải Cơ, đôi mặt chuyển động.
Giữa hai người Ngưng Sương và Hải Cơ, thì không còn nghi ngờ gì, tâm tư của Ngưng Sương đơn thuần hơn rất nhiều, mà Hải Cơ thì nặng lòng giết chóc hơn.
Bạch Âu thử khơi mào sát tính trong lòng Hải Cơ, khiến cô mất đi lý trí, hoàn toàn lâm vào giết chóc.
Bạch Âu thành công rồi, Hải Cơ hét lên một tiếng, mái tóc hỗn loạn, khuôn mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo cau có.
Hải Cơ cảm thấy trong lòng chỉ còn lại một ý tưởng, đó là hủy diệt hết mọi thứ.
"A."
Hải Cơ hóa thân thành một luồng ánh sáng màu đen, tiến vào con mắt hắc ám do bản thân triệu hồi từ trước.
Con mắt hắc ám càng trở nên đen tối hơn, hình thể đột ngột phóng đại, mức độ khủng bố của tia sáng hủy diệt cũng lập tức tăng lên theo cấp số nhân.
Nhưng nó không phải là đòn tấn công có thể khống chế như lúc trước, mà biến thành công kích 360 độ không góc chết.
Hắc Hổ Kình hét thảm lên một tiếng, cánh tay hắn đã bị bắn trúng, năng lượng màu đen ở vết thương đang dần dần lan ra ăn mòn thân thể.
So với tia sáng hắc ám lúc trước, thì hiện tại tính công kích của nó đã cường đại hơn rất nhiều.
Bạch Hạo cũng kêu lên một tiếng, quay đầu lại nhìn Bạch Âu, ngươi đang tăng buff cho cô ta đấy à?
Nếu không phải Hải Cơ cũng tấn công cả Ngưng Sương thì Bạch Hạo thật sự cho rằng Bạch Âu chính là phản quân do kẻ địch phái tới.
Lúc này Hải Cơ đã điên cuồng lên rồi, thực lực của cô tăng lên rất nhiều lần, Ngưng Sương hơi ngẩn người ra, sau đó vội vàng đóng băng bản thân mình lại.
Tuy không thể nhúc nhích, nhưng được cái vô cùng an toàn.
Hiện tại Hải Cơ thật sự phát điên rồi, hoàn toàn hóa thân thành hắc ám, ngay cả Bạch Hạo cũng không dám đứng gần Hải Cơ.
Hắc Hổ Kình càng không dám suy nghĩ tới việc tấn công Hải Cơ, nếu đối thủ là Trần Lạc, nó và hắn còn có mối thù giết em trai, nói không chừng sẽ liều mạng với Trần Lạc.
Nhưng đối thủ là Hải Cơ thì hoàn toàn không đáng.
Hai người Bạch Hạo và Hắc Hổ Kình đồng loạt nhắm ngay Ngưng Sương.
Lúc này lực phòng ngự của Ngưng Sương đã tăng lên mức tối đa, tảng băng không ngừng bị đánh nát, Ngưng Sương cũng không ngừng bổ khuyết.
Sớm hay muộn gì thì tảng băng cũng sẽ bị nát, nhưng trong thời gian ngắn vẫn có thể chống chọi được.
Nhất thời, Bạch Hạo cũng không bắt được Ngưng Sương.
Bạch Hạo thấy vậy hừ lạnh một tiếng:
"Chúng ta tiến vào trong thành phố để giết người."
Hắc Hổ Kình bay lên trời, sắc mặt lạnh như băng, đám mây điện khủng bố dẫn hình thành trên bầu trời, rất mau sẽ có vô số lôi điện đánh xuống trong thành phố.
Bạch Hạo đột nhiên bị một con chó đen hấp dẫn, hắn nghe thấy con chó đen này nói.
"Ngươi là Tiểu Bạch đúng không, ta là Tiểu Hắc đây, mấy ngày không gặp, sau lại tàn tạ thế?"
Trong núi không có hổ, con khỉ cũng xưng vương.
Ta là cẩu thủ lĩnh, hiện tại chỉ có cẩu thủ lĩnh ta có thể đứng ra thôi.