Pháp Vương đang chuẩn bị liều mạng cản lại, đột nhiên nó nghe thấy một tiếng cười khẽ vang lên:
"Cẩu cẩu, bây giờ đến lượt ta chứ?"
Ánh mắt Pháp Vương bỗng trở nên mê ly.
Bạch Âu nhìn thấy bóng người ảo ảnh trên trời của Mễ Lạp, cũng tò mò bay tới đây.
Họa vô đơn chí, Bạch Hạo tránh thoát được chiêu đóng băng của Ngưng Sương, Ngưng Sương phun ra một búng máu tươi.
Ngưng Sương hai tay chống đất, bây giờ phải làm sao đây?
Ba tên vương cấp đồng thời xuất hiện ở trong sân.
Ngưng Sương thở dài, trong ánh mắt hiện lên vẻ đau thương.
Thôi, kéo dài tới lúc Trần Lạc trở về là được.
Tạm biệt, cà chua xào thịt bò.
Tạm biệt, chị gái.
Trong không trung đột nhiên hình thành sương trắng như tuyết.
Đây là sương của Ngưng Sương.
Nó giống như bông tuyết chậm rãi giáng xuống.
Hắc Hổ Kình đang bay trên không trung bị sương trắng phủ lên, đột nhiên sương trắng ngưng kết thành băng, đóng băng Hắc Hổ Kình lại.
Sương trắng của Ngưng Sương dường như có linh tính, chuyên chọn sinh vật biển để đóng băng.
Ở trong sân, Mễ Lạp Pháp Vương và đám chó con cũng bị sương trắng phủ lên người, nhưng hoàn toàn không chịu ảnh hưởng gì cả.
Bạch Hạo, Bạch Âu cũng bị đóng băng lại.
Sương trắng rơi xuống càng lúc càng dày đặc, tạo nên một lớp tuyết trên mặt đất, bao trùm khắp thành Hừng Đông.
Toàn bộ đám sinh vật biển bậc mười cũng bị đóng băng lại.
Bạch Hạo đang muốn cười nhạo một tiếng, định dùng cách này để vây ta lại?
Nhưng mà chỉ nháy mắt sau chính Bạch Hạo cũng bị đóng băng, vẻ mặt của hắn còn giữ nguyên hiện trạng.
Ánh mắt Ngưng Sương dần dần mất đi thần thái, vô lực ngã xuống trên mặt đất.
tinh thể đã vỡ nát hoàn toàn.
Nếu như tinh thể của cô không bị vỡ vụn hoàn toàn thì ít ra cũng còn một hơi, cùng lắm là hôn mê thôi.
Nhưng tình huống hiện tại của Ngưng Sương không lạc quan như vậy, tinh thể của cô đã hoàn toàn vỡ vụn, nếu như lúc Trần Lạc đang là bậc chín mà dám dùng đến dị năng thời không thì cũng sẽ gặp phải tình huống như vậy.
Sương chi đau thương.
Đây là một năng lực hoàn toàn vượt qua khả năng thừa nhận của Ngưng Sương.
Ngưng Sương đã chết.
Mễ Phạn thở dài một tiếng, thì ra nguyên nhân chết của Ngưng Sương là thế này.
Thấy cảnh này, Mễ Lạp hơi ngây người ra, sau đó vội vàng chạy tới chỗ Ngưng Sương.
Nhưng cho dù Mễ Lạp có lay người thế nào thì Ngưng Sương cũng không còn sự sống nữa.
Mễ Lạp có thể cảm giác được, Ngưng Sương đã chết rồi.
Mễ Lạp hiểu được, bởi vì muốn bảo vệ mình nên Ngưng Sương mới chết.
Từng giọt từng giọt nước mắt nhỏ xuống gương mặt, nỗi đau vô tận bao phủ lấy Mễ Lạp.
Tại sao ta lại vô dụng như vậy?
Sương trắng hạ xuống, nhiệt độ rất thấp.
Thân thể Mễ Lạp lạnh lẽo, nhưng trong lòng càng lạnh hơn.
Đến tận một phút sau thân thể của đám người Bạch Hạo vẫn còn đang bị nhốt trong tảng băng.
Lúc này, dị năng thời không của Trần Lạc đã truyền xong rồi.
Chưa kịp cảm thụ lực lượng cường đại quen thuộc đã từng có được, Trần Lạc lập tức dùng hành tẩu hư không để đi vào trong sân.
Lọt vào trong mắt là cảnh Mễ Lạp đang ôm Ngưng Sương khóc thút thít.
Ngưng Sương làm sao vậy?
Mễ Lạp nhìn thấy Trần Lạc, vội đỏ mắt nói:
"Mau xem Ngưng Sương xem, có còn cứu chữa được không?"
Có lẽ Trần Lạc có biện pháp gì thì sao?
Trần Lạc thử xem, không hề có tác dụng gì, hắn lắc đầu.
Mễ Lạp đơ ra, sau đó khóc to lên.
Tâm trạng của Trần Lạc cũng trầm trọng.
Chẳng lẽ người cá nhỏ cứ thế chết đi sao?
Trần Lạc nhìn về phía Mễ Phạn, chẳng phải Mễ Phạn đã nói có thể nhẹ nhàng vượt qua sao?
Sắc mặt của Mễ Lạp cũng rất trầm trọng, chờ ngươi sống lại, ta sẽ không bắt nạt ngươi nữa.
Trần Lạc thở dài, hắn cho rằng Mễ Phạn đã biết, nhưng lại không nỡ nói ra.
Nhớ tới lúc Ngưng Sương nắm chặt tay, nỗ lực làm ra vẻ hung tợn, trong lòng Trần Lạc lại nổi lên một đợt đau lòng.
Vĩnh viễn không về được à?
Bạch Hạo, Hắc Hổ Kình, Bạch Âu, đã vậy thì dùng mạng của ba người các ngươi để tế lễ cho Ngưng Sương.
Lúc Trần Lạc đang suy nghĩ, Mễ Lạp đã giơ hai lòng bàn tay lên, trong đó toát ra hai quả cầu ánh sáng có đường kính nửa thước, sau đó hai quả cầu ánh sáng này từ từ hợp nhất.
Sau khi dung hợp xong, quả cầu ánh sáng lại thu nhỏ lại, kích thước rút gọn xuống một nửa.
Mễ Lạp chậm rãi rót quả cầu ánh sáng lên trán Ngưng Sương.
Đồng thời, sắc mặt của Mễ Lạp cũng cực kỳ tái nhợt.
…
Nhìn hành động lúc này của Mễ Lạp, suy nghĩ đầu tiên trong lòng Trần Lạc là.
Chẳng lẽ đây là thuật hồi sinh?
Liệu có phải trả giá gì quá nặng không?
Trần Lạc cho rằng thuật hồi sinh là thần thuật, nó cũng quá đáng quá thể giống như ngưng đọng thời gian vậy.
Nếu nói thật lòng, Trần Lạc không muốn Mễ Lạp vì cứu Ngưng Sương mà gặp phải bất kỳ di chứng nguy hiểm nào.
Nhưng mà Trần Lạc có thể ngăn cản Mễ Lạp được không?
Chẳng lẽ Mễ Lạp ra, không cho cô cứu sống Ngưng Sương nữa?
Ngưng Sương vì bảo vệ Mễ Lạp mới bị chết, như vậy Mễ Lạp sao có thể mặc kệ được?
Trần Lạc thở dài một tiếng, đời trước Mễ Linh đã từng chết một lần.