Trần Lạc không biết rõ Mễ Lạp đã phải trả giá như thế nào, nhưng về sau hắn vẫn gặp được Mễ Lạp rất nhiều lần.
Có một lần rõ nhất là hắn bị Khương Sơ Tuyết sử dụng ngưng đọng thời gian, bị Mễ Linh bắt được, lúc ấy Mễ Lạp còn khuyên bảo Trần Lạc hợp tác với mọi người.
Khi đó nhìn Mễ Lạp không có gì khác với người bình thường cả.
Huống hồ, đời trước lúc Mễ Lạp sử dụng thuật hồi sinh mới là bậc tám, hiện giờ Mễ Lạp đã là bậc mười.
Sau khi quả cầu ánh sáng dung nhập vào thân thể Ngưng Sương, một lát sau Ngưng Sương vẫn không có phản ứng gì.
Mễ Lạp ngây ngốc nhịn, dường như đang tự hỏi vì sao lại bị thất bại.
Trần Lạc nghĩ đến chuyện gì đó, lập tức cầm một viên ngọc trai của Ngưng Sương rồi nhét vào tay Mễ Lạp, để cô hấp thu.
Mễ Lạp nằm chặt ngọc trai.
Lúc này, kỹ năng sương chi đau thương vừa nãy của Ngưng Sương cũng đã kết thúc.
Toàn bộ sinh vật biển bị đóng băng trên phạm vi siêu rộng, nhưng chúng nó không gặp phải tổn thương quá lớn.
Nếu có thì đúng là quá đáng sợ.
Bạch Hạo là người đầu tiên có thể phá vỡ tảng băng, hắn mắng to:
"Lợi hại đấy, không ngờ ngươi có thể vây giữ ta trong thời gian dài như thế."
Bạch Hạo nhìn thấy thi thể của Ngưng Sương, lập tức cười ha ha:
"Quả nhiên là thế, ta nói mà, sao ngươi có thể vô duyên vô cớ mạnh lên như vậy được."
Nhìn thấy Trần Lạc, Bạch Hạo cười dữ tợn nói:
"Sớm hay muộn gì thì tất cả các ngươi cũng phải chết, chỉ cần cho ta một ít thời gian, ta có thể khiến toàn bộ nước biển bao trùm khắp lục địa, đến lúc đó ngươi cũng không còn chỗ mà trốn."
Trần Lạc bĩnh tĩnh nhìn Ngưng Sương, đời trước hắn không gặp được Ngưng Sương, e rằng cô đã bị Bạch Hạo cắn chết.
Hắn vốn định đợi đến khi thực lực của mình lên tới cấp vương sẽ giết Bạch Hạo, không ngờ hiện giờ có thể trực tiếp nhảy vọt lên cấp hoàng.
Hắn vốn cảm thấy Bạch Hạo khó giải quyết, nhưng lúc này đối phương chỉ giống như những người còn sống khác, Trần Lạc dùng thái độ trịnh thượng nhìn hắn.
Hôm nay Bạch Hạo chắc chắn phải chết.
Bạch Hạo còn đang cười sảng đầu, Trần Lạc bỗng tát một cái lên mặt Bạch Hạo.
Bạch Hạo chỉ cảm thấy hoa mắt lên, giây tiếp theo thân thể của hắn đã như một viên đạn bắn ra ngoài, ngay cả vách tường cũng không thể ngăn cản Bạch Hạo bay về phía sau.
Lúc rơi xuống đất rồi, Bạch Hạo còn ngây ra nhìn máu tươi từ mũi đang nhỏ giọt xuống mặt đất, hắn cảm thấy mặt rất đau.
Bạch Hạo dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn về phía Trần Lạc, không thể nào, tuyệt đối không thể như vậy.
Lần trước thằng nhãi ranh này bị ta đánh hộc máu mũi, lần này đến lượt ta bị đánh?
Thằng nhãi này chỉ có năng lực biến mất đột ngột thôi, sao có thể có sức lực lớn như vậy được?
Bạch Hạo ngây người một chút, sau đó giận tím mặt, thân là Hải Thần mà lại bị người khác đánh mặt.
Bạch Hạo điên cuồng lao tới, lúc sắp lao tới gần, tay phải của hắn đột nhiên trở nên khổng lồ, giống như là một quả núi.
Trần Lạc bình tĩnh vươn một tay ra, nhẹ nhàng đỡ được đòn tấn công của Bạch Hạo.
Bạch Hạo đã dùng toàn lực, nhưng Trần Lạc vẫn không xi nhê gì.
Trong mắt Bạch Hạo toát ra vẻ không thể tin nổi, sao lại thế được?
Lúc này Hắc Hổ Kình và Bạch Âu cũng có thể hành động được rồi.
Mối thù giết em trai lập tức bùng nổ, vốn dĩ Hắc Hổ Kình đã ngưng tụ rất nhiều dị năng, hiện tại hắn phóng ra toàn bộ.
Một quả cầu lôi điện khổng lồ mang theo hơi thở hủy thiên diệt địa, dùng tốc độ cực nhanh lao về phía Trần Lạc.
"Lôi điện cuồng phong diệt thế, mau chết đi cho ta."
Bạch Hạo thầm mắng một tiếng, cái đồ ngu xuẩn này, thằng nhãi này có thể di động trong nháy mắt, làm sao mà ngươi đánh trúng hắn được?
Bạch Âu chuyển động con mắt màu đỏ, muốn mê hoặc Trần Lạc.
Trần Lạc hoàn toàn không thèm để ý tới hành vi của Bạch Âu, bởi vì nó vốn dĩ đã không có hiệu quả gì.
Còn cái gì mà lôi điện cuồng phong, hắn có thể tiếp, nhưng mà không cần thiết.
Dưới ánh mắt kinh sợ của Bạch Hạo, Trần Lạc dùng sức giơ Bạch Hạo ngược lên trời, dùng thân thể của hắn để chặn chiêu lôi điện cuồng phong diệt thế này giúp mình.
Đồng thời, Bạch Âu cũng bị Trần Lạc dùng trục xuất hư không để kéo đến bên cạnh Bạch Hạo.
Bạch Âu thét toáng lên:
"Tại sao ta lại đột nhiên xuất hiện ở đây, đừng mà."
Lôi điện kinh người xông lên tận trời, chiêu tấn công này của Hắc Hổ Kình quả là không tồi.
Sau khi trận nổ mạnh kết thúc, Bạch Hạo bị bị một vết thương nhẹ, còn Bạch Âu thì bị trọng thương.
Trần Lạc đạp một chân lên trên mặt Bạch Âu, lắc đầu nói:
"Ngươi làm ta thất vọng quá rồi, hệ tinh thần lực mà chỉ làm được có vậy thôi sao?"
Trần Lạc rất thất vọng, vốn tưởng rằng con Bạch Âu này có thể sử dụng cơn lốc tâm linh, lúc ấy ta còn đánh cược là ngươi làm được, cho nên ta mới chạy trốn.
Kết quả là ngươi không làm được, nếu biết trước thì ta đã cố gắng giết chết ngươi rồi.