Bạch Âu chết đến nơi rồi còn phun máu nói:
"Tại sao chiêu khống chế tinh thần của ta lại không có hiệu quả với ngươi? Rõ ràng nó có hiệu quả với tất cả những người khác."
Trần Lạc cười lạnh một tiếng:
"Ngươi đoán xem."
Dứt lời, Trần Lạc hung hăng nghiền chân một cái, đầu Bạch Âu giống như quả dưa hấu bị dẫm bẹp nát, chất lỏng bên trong chảy đầy ra đất
Bạch Hạo sợ hãi không thôi, đây là cấp vương đấy, Bạch Hạo chỉ mới gặp được mấy tên cấp vương, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một con cấp vương bị giết chết.
Hắc Hổ Kình choáng váng mặt mày, như thế này thì ta có chiêu tấn công mạnh hơn nữa cũng vô ích rồi.
Ngay cả Bạch Hạo cũng bị hắn khống chế được.
Sinh vật biển báo thù, mười năm chưa muộn, ta chạy trước đã.
Trần Lạc chậm rãi nói:
"Đừng có vội vàng làm gì, để ta đưa ngươi đi gặp em trai ngươi."
Không ai có thể chạy trốn khỏi Trần Lạc, trừ phi Trần Lạc cố ý để đối phương chạy trốn.
Hôm nay, ba tên Bạch Hạo, Hắc Hổ Kình, Bạch Âu nhất định phải chết.
Cho dù là tốc độ của Hắc Hổ Kình nhanh đến thế nào thì giây tiếp theo hắn vẫn xuất hiện trước mặt Trần Lạc.
Sắc mặt Hắc Hổ Kình trở nên hung ác, hắn biến toàn thân mình thành lôi điện, trên người tràn ngập năng lượng nổ mạnh rồi vọt về phía Trần Lạc.
Trong tay Trần Lạc xuất hiện thêm một thanh kiếm màu vàng kim.
Thứ Nguyên Chi Kiếm.
Đây là phiên bản cải tiến của kiếm hư không.
Về mặt công kích, Thứ Nguyên Chi Kiếm cũng giống như Thứ Nguyên Chi Nhận, nhưng bởi vì tiêu hao quá nhiều lực lượng nên khi Trần Lạc đến bậc mười chỉ có thể miễn cưỡng triệu hồi ra, chỉ dùng được mười mấy giây đã tiêu hao sạch dị năng.
Mà độ sắc bén của Thứ Nguyên Chi Nhận bậc mười cũng không thể nào so được với lúc này.
Ngay cả Bạch Hạo, vừa nhìn thấy Thứ Nguyên Chi Kiếm màu vàng kim cũng dựng đứng lông to lên, cả người run rẩy, ánh mắt toát ra vẻ sợ hãi.
Trần Lạc cười khẽ một tiếng:
"Đừng nóng vội, đợt lát nữa sẽ đến lượt ngươi."
Bạch Hạo muốn chạy trốn nhưng lại không thể trốn thoát được.
Trần Lạc giơ cao Thứ Nguyên Chi Kiếm lên, chém xuống mấy cái, Hắc Hổ Kình đã bị cắt đứt người.
Hắc Hổ Kình lộ ra nguyên hình.
Đầu tiên là đầu, sau đó là thân cá, còn có cái đuôi cá mà Mễ Phạn thích nhất.
Bạch Hạo phát điên lên:
"Không thể nào, sao ngươi có thể trở nên lợi hại như thế được, ta không tin."
Nếu Bạch Hạo tiếp xúc với mấy thanh niên chơi game, biết được từ "Lắp plugin", chắc chắn hắn sẽ nói ra từ này.
Hiện tại Trần Lạc không giết Bạch Hạo, hắn mới chỉ thoáng thể hiện năng lực, còn chưa triển khai toàn bộ lực lượng.
Cứ để Bạch Hạo làm phông nền cho cấp hoàng.
Trần Lạc nghĩ ngợi, cấp hoàng bình thường đúng là không thể đánh lại năm, sáu mươi cấp vương, nhưng ai bảo ta là song dị năng thời không làm gì, không thể lấy một địch một trăm thì đúng là quá mất mặt.
Pháp Vương há hốc miệng, sao chủ nhân lại đột nhiên trở lên lợi hại thế?
Ta còn tưởng có một ngày vượt qua hắn, sau đó cười lớn tiếng nói để ta bảo vệ ngươi.
Đám chó con thì hoan hô.
"Cha nuôi lợi hại quá."
Tiểu Hồng thở phào một hơi, đúng vào thời khắc quan trọng nhất thì chó lớn vẫn trở về, nếu không con cái đầy nhà của ta phải trở thành gà quay hết rồi.
Tiểu Hồng khẽ dịch chân gà ra, để lộ quả trứng vừa mới đẻ.
Cho ngươi ăn quả trứng này nè.
…
Trước người Mễ Lạp bộc phát ra một luồng ánh sáng màu vàng nhu hòa, chiếu sáng gương mặt Mễ Lạp, Mễ Lạp cẩn thận đưa luồng ánh sáng này dung nhập vào trước ngực Ngưng Sương.
Vài giây sau, Ngưng Sương đã chết rồi đột nhiên lại phát ra tiếng rên rỉ, nhưng vẫn chưa tỉnh lại.
Ánh sáng chiếu rọi xuống khiến cho gương mặt Mễ Lạp trở nên vô cùng thánh khiết, cô vui vẻ cười.
Trần Lạc cũng cười, nhìn Mễ Lạp thế này thì chắc không có việc gì rồi.
Mã Ngọc vội vàng chạy tới, hợp sức với Mễ Lạp đỡ Ngưng Sương vào trong phòng.
Hắn đi xem chị gái thế nào rồi.
Trần Lạc dẫn theo Bạch Hạo đi tới gần Hải Cơ, không ngờ hiện tại Hải Cơ vẫn đang điên cuồng tấn công người khác.
Cảnh tượng như sắp sập trời nứt đất.
Trần Lạc suy nghĩ, có phải do ở cạnh hắn, bị hắn kéo chân sau cho nên thực lực của Hải Cơ mới bị hạn chế không?
Lúc này Hải Cơ đang lâm vào điên cuồng, một tia phóng xạ hắc ám sắp bắn trúng người Trần Lạc, rồi đột nhiên dừng lại.
"Em trai, là ngươi à?"
Trần Lạc nhẹ giọng nói:
"Là ta, chị gái."
Hải Cơ cười cười, hôn mê bất tỉnh.
Trần Lạc kiểm tra một chút, chỉ là tiêu hao quá nhiều dị năng nên ngất đi thôi.
Đám sinh vật biển bậc mười vẫn còn bị đóng băng.
Trần Lạc trầm ngâm một lát, sau đó quyết định không giết chúng nó vội.
Cho dù có muốn giết thì cũng không thể giết ngay bây giờ được.
Chờ đến khi chúng nó lên cấp vương rồi giết không hơn à?
Ai lại đi giết cá bột chứ?
Đúng là trong cơ thể chúng nó vẫn còn ẩn chứa năng lượng thần bí chưa tiêu hóa hết, nhưng nếu so sánh giá trị thì không thể sánh bằng tinh thể cấp vương được.