Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 619: Chương 619: Hải Thần

Huống hồ, ngoại trừ gia đình nhà Pháp Vương ra thì còn ai muốn ăn thịt cá này nữa?

Phải nuôi cá thôi.

Trần Lạc đi dạo qua một vòng, mang đám sinh vật biển chuyển tới sân thi đấu của Ngưng Sương và Hải Cơ.

Đám sinh vật biển nhanh chóng thoát khỏi trạng thái đóng băng.

Có con sứa nhìn thấy Trần Lạc, hô to:

"Hắn ở chỗ đó, mọi người mau xông lên."

Chúng nó đã bị đóng băng suốt từ nãy tới giờ, cho nên không biết có chuyện gì vừa xảy ra, cũng không thể ngờ được ba tên cấp vương đến đây đã có hai tên bị chết mục xác.

Một con bạch tuộc màu xanh lá, cả người lòe loẹt lại giật mình nói:

"Hải Thần đại nhân, trời ạ, Hải Thần đại nhân, sao mặt ngươi lại sưng lên như thế kia?"

Đúng là sưng lên thật, mặt mũi của Bạch Hạo bị đánh bầm dập, hắn cắn chặt răng cúi gục đầu xuống, nhưng bị Trần Lạc khống chế nên không thể nhúc nhích được.

Thấy bộ dáng thê thảm của Bạch Hạo, đám sinh vật biển vốn còn đang ngo ngoe rục rịch chỉ có thể quay đầu nhìn nhau, không biết phải làm sao.

Đây là Hải Thần đấy.

Nếu đám sinh vật biển này nỗ lực hơn chút nữa thì tương lai có thể trở thành cấp vương, nếu lợi dụng tốt thì đây sẽ là chiến lực cực mạnh.

Dùng chúng là tốt thí cũng được, sau khi chết còn có thể lợi dụng thêm lần nữa.

Nếu không phải muốn thu phục chúng nó thì Trần Lạc sẽ không vội vàng đẩy chị Hải Cơ lên làm Hải Thần như thế.

Nhưng hiện tại đã không cần làm vậy nữa rồi, ta trực tiếp trở thành Hải Thần.

Trần Lạc đảo tròng mắt, lập tức có kế sách.

Trần Lạc lạnh lùng nói:

"Có biết tại sao ta thường hay giết một đứa trong số các ngươi không?"

Đúng thế, đám sinh vật biển đến đây để gây chiến chủ yếu là vì không muốn chịu Trần Lạc uy hiếp nữa.

Cứ cách mấy hôm lại đến giết một con, cứ như là đi chợ mua thức ăn không trả tiền, ai mà chịu được?

Trần Lạc hừ lạnh một tiếng:

"Ta đã sớm nói rồi, phàm là những kẻ dám đi theo Bạch Hạo, ta thấy một con thì giết một con, nhưng các ngươi lại coi lời của ta như gió thoảng qua tai, đến bây giờ còn chạy theo Bạch Hạo."

"Ta giết các ngươi cũng là chuyện bình thường."

Bạch Hạo cười lạnh nói:

"Giả vờ giả vịt, đúng là chỉ biết nói mồm."

Bạch Âu và Hắc Hổ Kình đã bị Trần Lạc dễ dàng giết chết, lúc này Bạch Hạo không thể nào phản kháng lại sức mạnh của Trần Lạc.

Nhưng mà không thể phản kháng cũng không có nghĩa là cúi đầu chịu thua, hắn đường đường là Hải Thần, sao có thể xin tha được?

Trần Lạc cười nhạo một tiếng:

"Ngươi là tên thần giả mạo, đánh cắp thần vị của ta, ta mới là Hải Thần, không phải, ta là Hải Vương."

"Giả mạo bản thần, còn dám đến tìm ta để gây sự, hôm nay ta sẽ lấy mạng ngươi để tế trời."

Hắn phải thể hiện lực lượng cấp hoàng, làm kinh sợ đám sinh vật biển đang ở đây.

Giọng nói bình thản của Trần Lạc vang lên:

"Các ngươi hãy nhìn cho rõ, thế nào mới là lực lượng của thần linh chân chính."

Trần Lạc vất Bạch Hạo ra xa cách hắn trăm mét, dùng nhà giam không gian để vây giữ hắn lại.

Lực lượng của thần linh?

Bạch Hạo nằm trong tay Trần Lạc không có sức để giãy giụa, đã đủ để khiến cho toàn bộ đám sinh vật biển chấn động.

Mà cảnh tượng tiếp theo lại khiến chúng nó run rẩy thân thể, không ngừng tiết ra chất lỏng không rõ nguồn gốc.

Trong không trung đột nhiên xuất hiện một luồng ánh sáng màu vàng kim, tiếp đó là một cái khe không gian dài hơn một cây số.

Bên trong cái khe có vô số tia ánh sáng lập lòe bắt mắt, còn chói mắt hơn cả mặt trời.

Khiến cho bầu trời đêm đen nhánh trở nên sáng trưng lên.

Phía chân trời đã bị ánh sáng màu vàng kim bao phủ.

Đám sinh vật biển khiếp sợ nhìn bầu trời, nơi đó giống như đã bị nứt ra rồi.

Trần Lạc bay ở giữa không trung, đứng bên cạnh cái khe hở màu vàng kim, nhìn có vẻ thật sự giống như thần linh.

Trần Lạc phất tay một cái, vô số Thứ Nguyên Chi Nhận như là mưa sao băng lao về phía Bạch Hạo.

Đừng nói là hiện tại Bạch Hạo đang bị trói buộc, cho dù hắn đang được tự do thì cũng không thể nào tránh né toàn bộ số Thứ Nguyên Chi Nhận này được.

Những nơi Thứ Nguyên Chi Nhận lướt qua phát ra âm thanh kỳ dị phức tạp lại tràn đầy thần bí, âm thanh này giống như xuất hiện trong đầu đám sinh vật biển, khiến chúng nó nhũn cả người ra.

Bạch Hạo trợn to mắt lên:

"Ta là Hải Thần, là Hải Thần, không ai có thể giết chết ta được."

"Ta nhất định có thể chống lại được."

Bạch Hạo biến trở về nguyên hình, bản thể của hắn là một con cá mập trắng dài hơn trăm mét.

Trần Lạc cười nhạo một tiếng, nếu đối thủ của ngươi là ta lúc đang là cấp vương, thì ngươi có một tí xíu hy vọng sống sót.

Thứ Nguyên Chi Nhận không chỉ có thể phá nát mọi vật cản, đáng sợ hơn là bên trong nó còn ẩn chứa lực lượng cực kỳ cuồng bạo có thể hủy diệt không gian, mai một chi lực.

Thân thể của Bạch Hạo giống như là đậu phụ bị cắt đôi thành hai nửa

Nhưng Thứ Nguyên Chi Nhận vẫn chưa chịu dừng lại.

Thứ Nguyên Chi Nhận đã thâm nhập vào mặt đất, sau đó mặt đất trực tiếp nứt đôi ra, xuất hiện một cái khe thật lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!