Sau đó, cái khe kia bắt đầu mở rộng ra, dùng tốc độ nhanh chóng mắt thường có thể nhìn thấy được, cuối cùng tạo thành một cái khe siêu lớn rộng ước chừng hơn ba trăm mét mới dừng lại.
Chiều dài cái khe lan ra xa tới sáu mươi dặm.
Mà chiều sâu thì giống như những vực sâu, không thể nhìn thấy đáy.
Có con sinh vật biển không tránh kịp, bị rơi vào bên trong cái khe, chỉ có thể nghe thấy tiếng khóc của nó vọng lên, chắc là đang kêu mẹ ơi cứu con.
Trần Lạc nhanh tay nhanh mắt dịch chuyển thi thể của Bạch Hạo đến bên cạnh, nếu để rơi vào trong vực sâu thì quá đáng tiếc.
Toàn bộ đám sinh vật biển quỳ rạp trên mặt đất, thân thể run lẩy bẩy, nhìn chằm chằm vào cái khe do Thứ Nguyên Chi Nhận tạo thành.
Có những chỗ bị phá hủy tạo thành cái khe màu đen, chưa thể khép kín lại được.
Sau đó chúng nó lại nhìn về phía Trần Lạc, chúng nó không biết hắn có phải Hải Thần hay không, nhưng dù sao cũng không phải là người.
Trần Lạc nhìn thấy biểu tình của chúng nó, rất vừa lòng.
"Về sau ta là Hải Vương, các ngươi đi theo ta, thế nào?"
Một con sinh vật biển có vẻ ngoài giống như Hải Cẩu, chắc là Hải Cẩu nhỉ? Dù sao Trần Lạc cũng không thể xác định được, nó là con đầu tiên quỳ trước mặt Trần Lạc.
"Hải Vương, bái kiến Hải Vương."
Trong lòng Trần Lạc đột nhiên nảy ra một ý, ta đã đạt tới cấp hoàng rồi, không biết dùng chiêu gia tốc thời gian có thể khiến con Hải Cẩu này trực tiếp đạt tới cấp vương không nhỉ?
Lúc này mà không dùng dị năng thì cũng chỉ để lãng phí.
Hy vọng ngươi có thể biểu hiện tốt một chút.
Trần Lạc cười khẽ một tiếng:
"Hiện tại, ta sẽ ban cho ngươi lực lượng."
Gia tốc thời gian.
Chiêu gia tốc thời gian hiện giờ sao có thể cùi bắp như ngày xưa được.
Đám sinh vật biển mở to mắt nhìn Hải Cẩu, không biết hắn sẽ ban cho lực lượng gì?
Qua gần một phút, thân thể Hải Cẩu đột nhiên trở nên khổng lồ, thân thể của nó từ màu tím đen trở thành màu xanh tím.
Sau đó, dưới ánh mắt khiếp sợ của mọi người, bao gồm cả Trần Lạc, con Hải Cẩu này đột nhiên hóa thành hình người.
Một người phụ nữ, có điều dung mạo rất kỳ quái, xấu xí.
Nó cảm thụ được lực lượng của mình đã tăng lên, kích động tới mức run rẩy cả người..
"Ta cảm giác được, ta đã có lực lượng tương đương vơi Hắc Hổ Kình, ta đã đạt tới lực lượng sánh ngang với nó."
Hải Cẩu quỳ gối trước mặt Trần Lạc, dùng sức hôn mũi giày Trần Lạc.
Nó không cảm thấy hổ thẹn, trái lại còn coi đây là vinh hạnh.
"Hải Vương đại nhân, ngài đúng là thần linh, ta phục, ta phục ngài rồi."
Trần Lạc cười nhạt:
"Đi theo ta, ta có thể đảm bảo trong vòng một năm tất cả các ngươi đều có được loại lực lượng như vậy."
Đám sinh vật biển ồ lên, sau đó đứa sau nối tiếp đứa trước quỳ gối dưới chân Trần Lạc.
"Bái kiến Hải Vương."
…
Đám sinh vật biển la lối khóc lóc muốn bái Trần Lạc làm Hải Vương.
Trí tuệ của đám sinh vật biển không tồi, tuy chúng nó không biết sử dụng âm mưu quỷ kế, nhưng vẫn biết phân biệt tình hình.
Mọi người đã bái hết rồi, chỉ còn một mình ngươi không bái.
Thế thì kết cục của ngươi sẽ là gì?
Ngoài ra, Trần Lạc rõ ràng có thần lực, có khả năng giúp chúng nó gia tăng thực lực, ai mà không động tâm?
Không có sinh vật nào là không khát vọng được trở nên mạnh hơn, đây là bản năng cơ bản của toàn bộ mọi loài sinh vật.
Bạch Hạo đến cấp vương là có thể trở thành Hải Thần, vốn dĩ Hắc Hổ Kình cũng giống như chúng nó, nhưng sau khi thăng cấp lên cấp vương, thực lực đột phá, làm cho chúng nó hâm mộ không thôi.
Hơn nữa chúng nó còn thật lòng bái Trần Lạc hơn Bạch Hạo nhiều, chúng nó đi theo Bạch Hạo lâu như thế mà không được cái gì, nhưng Trần Lạc lại thật sự thể hiện năng lực thần linh cho chúng nó thấy.
Hải Cẩu là đứa đầu tiên bái Hải Vương, cho nên nó mới có được phần thưởng mà người khác không có.
Nếu đổi là ngươi thì ngươi có bái hay không?
Chính miệng Hải Vương đã hứa rồi, một năm sau sẽ khiến toàn bộ chúng nó có được thực lực như vậy.
Trần Lạc âm thầm cười to, cho dù ta không sử dụng gia tốc thời gian thì một năm sau tất cả các ngươi đều sẽ thăng cấp lên cấp vương mà thôi.
Cho dù có con cá nào không thể đột phá, chậc, đại đa số đã đột phá rồi, sẽ không ai nghi ngờ Trần Lạc cả.
Con sứa lúc nãy hô to gọi mọi người tấn công Trần Lạc, hiện giờ lại rụt rè trốn ra phía sau, ta đúng là xui xẻo quá đi mất.
Chắc là Hải Vương đại nhân không tìm ta để tính sổ đâu nhỉ.
Ghét của nào trời trao của nấy.
Trần Lạc hừ lạnh một tiếng, chỉ vào con sứa nói:
"Dám mạo phạm uy nghiêm của ta, đánh chết nó."
Đàn em trung thành mới nhậm chức Hải Cẩu nghe thấy vậy, không nói một lời đã tích tụ lôi quang trong lòng bàn tay, sau đó chạy tới trước mặt con sứa, ấn mạnh bàn tay lên người nó.
Đám sinh vật biển khác thấy vậy cũng không chịu yếu thế, đúng vậy, nó đã mạo phạm uy nghiêm của Hải Vương rồi.
Đám sinh vật biển cùng nhau xông lên xé nát nó.
Có một con hải long toàn thân màu vàng kim nôn nóng nói:
"Cho ta đến vỗ cho nó một cái móng vuốt để thể hiện lòng trung thành xem nào."
Con hải long này không thể cắm tay vào được.
Không phải là Trần Lạc lòng dạ hẹp hòi, bởi vì con sứa nói linh tinh nên giết nó.