Mà là Trần Lạc phát hiện con sứa này là dị năng bậc mười hệ tinh thần.
Tinh thể của Bạch Âu đương nhiên là phải để cho Mễ Phạn, nếu Mễ Phạn đạt tới bậc mười rồi, lại có thêm tinh thể cấp vương của Bạch Âu thì chắc chắn sẽ đột phá đến cấp vương.
Giúp Mễ Phạn sớm đạt tới cấp vương và một con sứa, ngươi đoán xem Trần Lạc sẽ chọn bên nào?
Trần Lạc ra vẻ căm ghét nói:
"Dám mạo phạm ta, không nên tiếp tục tồn tại trên thế gian này, đi xuống địa ngục đi."
Sau đó hắn vung tay lên, thi thể con sứa đã biến mất tăm.
Đám sinh vật biển thấy vậy sửng sốt một hồi, thần kỳ quá đi mất, đây đúng là phép thuật của thần linh rồi.
Trần Lạc nhìn về phía Hải Cẩu, đây là một con cấp vương hệ lôi điện.
tinh thể của Hắc Hổ Kình thì chắc chắn phải để cho Pháp Vương, nhưng Pháp Vương là song dị năng, chỉ có một viên tinh thể thì chưa đủ để giúp Pháp Vương đột phá cấp vương.
Nếu có thêm tinh thể của con Hải Cẩu này, cộng thêm thịt cá mập của Bạch Hạo, vậy thì cũng đủ để đột phá đến cấp vương.
Hắn có nên tìm lý do để giết chết nó không?
Nhưng nhìn con Hải Cẩu này có vẻ rất trung thành.
Ấy, Hải Cẩu?
Cẩu?
Trần Lạc hỏi:
"Ngươi tên là gì?"
Hải Cẩu cung kính nói:
"Hải Vương đại nhân, bởi vì ta đứng hàng thứ hai trong nhà cho nên mẹ ta đặt tên là Nhị Cẩu."
Trần Lạc: !!!
Thôi, có muốn giết hay không thì để Pháp Vương tự ra quyết định.
Trần Lạc thở dài một tiếng, Pháp Vương à, ta đối xử với ngươi tốt quá đi mất.
Lúc này, Kim Điêu đột nhiên hót một tiếng vang trời, thính giác của Trần Lạc rất nhanh nhạy, cho nên hắn mới nghe thấy được.
Trong lòng Trần Lạc khó hiểu, ngươi kêu cái gì mà kêu?
Chẳng lẽ đã chịu kích thích gì, hay là thực lực đột phá rồi?
Trần Lạc hơi suy nghĩ một chút, thân thể nhoắng cái đã xuất hiện ở bên cạnh Kim Điêu.
Đây là cái tổ Trần Lạc chuyên môn xây lên cho Kim Điêu.
Hắn nhìn thấy Kim Điêu có vẻ cẩn thận, kích động nhìn hai quả trứng trong tổ, lúc này vỏ trứng đang dần nứt ra, lộ ra hai con chim nhỏ không có lông.
Đã nở rồi.
Trần Lạc cười, thế là Mễ Linh và Mễ Lạp cũng có Kim Điêu rồi.
Sinh ra đúng lúc ghê.
Trần Lạc đã chuẩn bị từ sớm, chỉ chờ Kim Điêu nhỏ được sinh ra là hắn sẽ sử dụng gia tốc thời gian cho chúng nó, giúp chúng nó lớn lên nhanh hơn một chút.
Chứ để chúng nó trải qua quá trình phát triển bình thường thì đến mùa quýt cũng không xong.
Trần Lạc hắng giọng hỏi Kim Điêu:
"Ta có biện pháp giúp chúng nó lớn lên cực nhanh, ngươi cảm thấy thế nào?"
Ta chỉ hỏi cho có thế thôi, chứ ngươi có đồng ý hay không thì không quan trọng.
Kim Điêu sửng sốt một chút, sau đó học Tiểu Hồng gật đầu như gà mổ thóc, có vẻ hưng phấn vô cùng.
Động vật trong thiên nhiên chỉ hy vong con cái của mình có thể trưởng thành sớm một chút, sớm học được cách sinh tồn độc lập.
Vật cạnh thiên trạch, thích ứng được thì sống, không chịu nổi sẽ bị đào thải, cho nên có thể sống sót được mới là điều quan trọng nhất.
Trần Lạc cười cười, phất tay một cái, đưa cả Kim Điêu lẫn hai con chim nhỏ vừa sinh ra đến trước mặt đám sinh vật biển.
Làm Kim Điêu nhỏ lớn lên trong nháy mắt cũng có thể dùng để khoe khoang năng lực, vậy tại sao lại không biểu diễn cho chúng nó thấy?
Trần Lạc ho khan một tiếng, chỉ tay vào đám Kim Điêu:
"Đây là vật cưỡi của ta, nó đã có công lao rất lớn, cho nên ta quyết định khen thưởng cho nó, các ngươi hãy xem cho kỹ, ta muốn cho con của nó lớn lên nhanh chóng."
Lớn lên nhanh chóng?
Đám sinh vật biển không hiểu như vậy là có ý gì.
Gia tốc thời gian.
Hai con Kim Điêu nhỏ còn chưa mở mắt được, dưới ánh nhìn chăm chú của Kim Điêu, lập tức mở bừng mắt ra, sau đó thời gian giống như trôi qua vô số lần, lông vũ trên người chúng nó bắt đầu phát triển đầy đủ.
Rồi lại từ kích thước nhỏ bé tăng lên đến ba mươi phân.
Có con sinh vật biển không thể tin vào mắt mình:
"Nó to lên rồi, trưởng thành rồi."
"Sao có thể như vậy chứ, ta cảm thấy ta đang nằm mơ."
Trần Lạc mỉm cười, các ngươi không tin thì cũng phải tin.
Nửa mét, một mét, hai mét, năm mét, tám mét, mười mét.
Một con Kim Điêu vừa mới sinh ra, chỉ sau hai phút kích thước cơ thể đã to bằng ma ma của nó.
Lúc này Kim Điêu nhỏ vẫn chưa có trí tuệ gì, chỉ biết tròn mắt ngốc nghếch nhìn Trần Lạc và ma ma của nó.
Kim Điêu tận mắt nhìn thấy cảnh này, càng thêm ngây ngốc hơn.
Sau đó, trong tiếng hò hét chói tai, một con Kim Điêu nhỏ khác cũng nhanh chóng lớn lên.
Trần Lạc phất tay nói:
"Đưa con của ngươi về đi."
Kim Điêu hưng phấn gật đầu, hai con Kim Điêu nhỏ chưa thể bay thuần thục, nhưng chúng vẫn nhận ra mùi mẹ của mình, sau đó ngoan ngoãn đi theo Kim Điêu về căn cứ.
Lúc này, ánh mắt của đám sinh vật biển nhìn Trần Lạc đã hoàn toàn giống như đang nhìn một vị thần linh thật sự.