Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 627: Chương 627: Quân Đoàn Cung Thủ

Thư Vân sắc mặt sáng lên:

“Ra khỏi thành, nhất định phải giết chết nó.”

Năm Thử vương từ dưới lòng đất chui lên, được sự hỗ trợ của chuột tinh nhuệ, bọn chúng nhanh chóng giết chết hơn chục thành viên cấp 6.

Răng của chúng cực kỳ sắc bén, đồng thời còn có thể dùng làm lá chắn.

Tuy nhiên, sự xuất hiện của bọn chúng ngay lập tức thu hút sự chú ý của Tô Đại Trụ, Tô Đại Trụ dẫn người của mình bao vây toàn bộ và giết chết bọn chúng dễ như trở bàn tay.

Diêm Vương dễ đối phó, tiểu quỷ khó chơi.

Kiến chúa và Thử Vương rất dễ đối phó, nhưng với quy mô lớn thì khó đối phó hơn.

Có thành viên bị chuột bò khắp người, bao gồm cả khuôn mặt.

Những con chuột bình thường nhìn chung chỉ ở cấp 3, thực lực cấp 4, cấp 5 mới thực sự là tinh anh.

Bọn chúng hầu như không gây ra uy hiếp trí mạng cho các thành viên, nhưng bị những con chuột toàn thân hối thối bao phủ lấy thực sự rất buồn nôn.

Đàn kiến tuy nhiều nhưng khi chết chỉ là một mảng.

Đủ loại dị năng siêu nhiên đang tăng vọt ở Thự Quang thành, các trận chiến đang diễn ra hầu như khắp nơi ở cả khu vực bên ngoài.

Bên trong, Mộng Âm nhìn thấy mấy con chuột từ dưới đất chui lên, thế mà lại cảm thấy rất hưng phấn.

“Quân đoàn cung thủ, tiêu diệt hết bọn chúng.”

Hơn ba trăm Peashooter lần lượt hướng về phía lũ chuột mà tấn công.

Đây là một loại thực vật đột biến do Trần Lạc mang về, không ngờ lại được Mộng Âm cải tiến thành công, nghe theo mệnh lệnh của Mộng Âm.

Đáng tiếc thời gian còn thiếu, nếu không Mộng Âm thật sự có thể tạo ra một quân đoàn thực vật.

Số lượng chuột nhiều quá, Peashooter căn bản không giết hết được, làm sao có thể giết được hơn hai mươi nghìn con chuột chứ?

“Quân đoàn cung thủ” đã bị tiêu diệt.

Mộng Âm khóc lên, quân đoàn ta mất hơn một tháng để chế tạo ra đã không còn nữa.

Ngày ấy sinh nhật của Trần Lạc, tinh thể hệ không gian cấp 9 do Mễ Phạn chúc phúc đã được Trần Lạc đưa cho người học trò thân yêu của mình.

Ngân Linh cấp 8.

“Không gian phong bạo.”

Một năng lực mới mà Ngân Linh đã nắm vững được.

Bằng cách thu hút sự hỗn loạn của không gian, tạo ra rất nhiều vết nứt không gian nhỏ, trong các vết nứt xuất hiện sự hỗn loạn không gian dữ dội, giống như những lưỡi dao.

Uy lực không mạnh lắm, nếu đối đầu với chuột cấp 7 thì không có tác dụng gì lớn, nhưng đối phó với lũ chuột cấp 3 và 4 này không phải chỉ là một đòn thôi sao?

Hơn hai nghìn con chuột chết trong không gian phong bạo.

Chuột và kiến bay chết hàng loạt.

Chuột mẹ vẫn luôn ẩn náu trong bóng tối, hình dáng nó cũng không quá lớn nên không gây ra nhiều sự chú ý.

Việc cả hai loài đồng tâm hiệp lực cộng với số lượng lớn như vậy mà không thể đánh bại được tòa thành này khiến nó không thể nào chấp nhận được.

Một tia sáng lạnh lẽo lóe lên trong mắt chuột mẹ, vậy thì để một trận bệnh dịch đến đi.

Hải Cơ ngồi khoanh chân giữa sân, nhắm mắt lại, khí thế cấp Vương toàn thân được kích hoạt hoàn toàn, toát ra khí chất hắc ám độc đoán.

Đám chuột hung hãn không sợ chết, gặp người nào cũng dám tiến lên cắn một miếng, thế nhưng khi ngửi thấy mùi của Hải Cơ, dù có đánh chết cũng không dám tiến lên, chân dần trở nên mềm nhũn.

Ngay cả Thử Vương còn không khiến bọn chúng sợ hãi như vậy.

Giống như sức mạnh của rồng có tác dụng răn đe đối với những sinh vật cấp thấp.

Không có một con chuột nào dám tiến vào sân.

Nhưng ngoại trừ sân nhỏ của Trần Lạc, xác chuột hầu như có ở khắp mọi nơi, thậm chí có nơi còn chất thành núi.

Chuột quá nhiều, nhiều thành viên đã cạn kiệt dị năng nên chỉ có thể dùng vũ lực để bắt đầu đánh giết chuột.

“Chít chít.”

Có nhiều con chuột trực tiếp bị các thành viên nắm trong tay, dùng lực xé nát, máu của chuột vung vẩy khắp không trung.

Đơn giản và thô bạo.

Tại sao không sử dụng vũ khí?

Bởi vì không có vũ khí phù hợp, dao phay và búa được sử dụng trước tận thế không có tác dụng nhiều đối với chuột, những vũ khí này cũng không thể chịu lực quá lớn, cực kỳ dễ bị hư hỏng.

Vũ khí Long Vũ chế tạo thực sự có hạn, phương hướng chủ yếu là áo giáp, càng có thể bảo vệ an toàn cho các thành viên.

Trên người mỗi một người ít nhiều đều dính máu chuột.

Trần Lạc ánh mắt sáng ngời nhìn Ngân Linh, không hổ là học trò của ta, không tệ.

Hôm nào có thời gian để ta chỉ dẫn ngươi thêm một chút.

Mộng Âm cũng là một cô gái rất tốt, đáng tiếc kiếp trước lại chết sớm như vậy.

Thự Quang thành không lớn lắm, nhưng cũng không nhỏ, Trần Lạc không thể nào chú ý tới mọi ngóc ngách, phía xa càng không thể thấy.

Chuột mẹ với đôi mắt đỏ như máu chui vào Thự Quang thành, đây là cơ hội duy nhất, sợ là lần sau không còn có cơ hội báo thù nữa.

Tuyệt đối không có cách nào lại tập hợp một đàn chuột nhiều như này.

Thù này không báo, sẽ không phải chuột.

Chuột mẹ vừa mới xuất hiện, lập tức nhìn lên trời và phát ra một tiếng gầm rú thê lương.

Tiếng kêu này thực sự rất đáng sợ, khiến lòng người ớn lạnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!