“Nơi đó có một con chuột, mau giết nó, ta có cảm giác nó không đơn giản.”
Một số thành viên phát hiện ra tiếng kêu của chuột mẹ, theo bản năng cảm thấy có điều gì đó bất thường.
Hơn chục thành viên lao tới, xảy ra một cuộc tấn công dữ dội.
Chuột mẹ nhìn thấy cũng không trốn tránh mà vẫn gầm lên thảm thiết.
Chuột mẹ nhanh chóng bị đánh chết.
Nhưng sau khi nó chết, một làn sương đen dày đặc lại từ trong cơ thể nó xuất hiện.
Màn sương đen này lan truyền cực nhanh, hình như để gây ra một loại cộng hưởng nào đó với lũ chuột chết.
Khoảng chục thành viên bên cạnh chuột mẹ cũng ngay lập tức bị ảnh hưởng bởi màn sương đen.
Trong đó có hai thành viên cấp 6 liền phun ra một ngụm máu đen rồi ngã xuống đất.
Người cấp 7 sắc mặt cũng khó coi.
Màn sương đen tiếp tục lan rộng nhưng không dày đặc như lúc đầu nữa mà bắt đầu mờ dần.
Sau đó, nó quét qua toàn bộ Thự Quang thành.
Thế nhưng không có thành viên nào chết bắt đắc kỳ tử, mức độ dày đặc của làn sương còn kém nhiều so với làn sương vây quanh chuột mẹ.
Nhưng hầu hết các thành viên đều nóng nhẹ ở trán, tức ngực và toàn thân trở nên suy nhược.
Đối với cấp 7 thì không có nhiều ảnh hưởng.
Trần Lạc đuổi tới, sắc mặt khó coi, giống như là bệnh dịch.
Là chuột mẹ gây ra sao?
Giờ cũng không phải là lúc để quan tâm đến chuyện đó.
Trần Lạc biết một khi chuột chết quá nhiều sẽ gây ra bệnh dịch, hắn vốn định sau khi trận chiến kết thúc mới xử lý xác đám chuột, nhưng không ngờ lại đến nhanh như vậy.
Mẹ nó, chỉ là một đám chuột thế mà thực sự đã làm giảm một nửa năng lực chiến đấu của Thự Quang thành.
Mặc dù số lượng đám chuột này có chút lớn.
Sắc mặt của Thư Vân trở nên tái nhợt, đem tinh thể hệ tinh thần cấp 8 của Kiến chúa giao cho Trần Lạc.
Các thành viên hệ ánh sáng trước đó đã hỗ trợ làm gia tăng khả năng chiến đấu, tự phục hồi của các thành viên khác, vậy nên lúc này dị năng cũng không còn bao nhiêu.
Mới đầu, chỉ cần là hệ ánh sáng, Trần Lạc nhất định sẽ thu nhận, nhưng về sau thì không còn đãi ngộ đó nữa.
Tối thiểu phải đạt cấp 6 ta mới nhận.
Những hệ ánh sáng dừng lại ở cấp 4 hoặc 5 đều bị hạn chế năng lực, không có tác dụng gì.
Phân chia ra ba căn cứ phụ cũng có rất nhiều hệ ánh sáng, lúc này trong căn cứ chỉ có hơn bốn trăm hệ ánh sáng.
Nhưng đạt đến cấp 7 lại chỉ có ba.
Khả năng chữa trị của hệ ánh sáng có hạn, ngay cả ba hệ ánh sáng cấp 7 cũng chỉ có thể trấn áp bệnh dịch trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, chứ không thể tiêu diệt tận gốc.
Màn sương đen vẫn như cũ bao trùm lấy Thự Quang thành, nếu như còn tiếp tục chờ đợi, sợ là ngay cả cấp 7 cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi bệnh dịch.
Đáng tiếc, tinh thể của Mễ Lạp đã bị vỡ, nếu như không vỡ, có thể dùng một trận mưa nhẹ quy mô lớn để làm dịu đi đám sương mù đen này.
Mễ Lạp cấp 9 đã có thể sử dụng được, huống chi giờ Mễ Lạp là cấp 10.
Trần Lạc bất đắc dĩ, đối với hắn không có ảnh hưởng gì, nhưng các thành viên lại không chịu được, con chuột này vì sao lại tới không đúng lúc thế?
Thự Quang thành tạm thời không thể ở lại nữa, Trần Lạc đang chuẩn bị ra lệnh di chuyển, đột nhiên có một hắc ám chi nhãn (con mắt) khổng lồ xuất hiện từ phía sân nhỏ.
(con mắt)
Đôi mắt của hắc ám chi nhãn chuyển động, hấp thụ mạnh mẽ làn sương đen.
Hải Cơ cười một cách điên cuồng:
“Đây là loại năng lượng gì vậy, thế mà lại thực sự khiến ta cảm thấy mạnh mẽ hơn một chút.”
Hải Cơ không ngừng chuyển đổi vị trí của hắc ám chi nhãn, dốc hết toàn lực để hấp thu làn sương đen.
Trần Lạc ngây ngốc, cái này, sương mù đen thế mà lại có thể khiến Hải Cơ mạnh lên?
Tinh thể tràn đầy năng lượng, sương đen này cũng coi là một loại năng lượng sao?
Trần Lạc không ngờ làn sương đen rắc rối kia lại có thể giải quyết dễ dàng như vậy.
Chưa đầy mười phút, toàn bộ sương mù đen ở Thự Quang thành đã bị Hải Cơ hấp thu hoàn toàn.
Trần Lạc chạy đến chỗ Hải Cơ, chỉ thấy Hải Cơ mỉm cười, nhanh chóng báo tin vui cho Trần Lạc.
“Em trai, ta cảm thấy sau khi hấp thu xong nguồn năng lượng này, sức mạnh đã tăng đáng kể.”
Đương nhiên, không thể nào từ cấp Vương lên cấp Hoàng, mà hẳn là từ cấp Vương sơ cấp lên đến trung cấp.
Trần Lạc cũng mỉm cười và ôm Hải Cơ một cái để ăn mừng.
Dĩ nhiên, tinh thể không phải là con đường duy nhất để thăng cấp, các chất huyền bí bị sinh vật biển nuốt chửng cũng có thể giúp thăng cấp, đồng thời tốc độ còn nhanh hơn, khiến trong đại dương sớm xuất hiện cấp Vương.
Có phải các năng lượng tự nhiên khác cũng có thể hấp thu được không?
Dị năng giả có thể tự dựa vào bản thân mà tăng cường sức mạnh từ từ, nhưng tốc độ thực sự quá chậm, nếu như đạt đến đỉnh cao của cấp nào đó, hai hoặc ba năm không hấp thu tinh thể cũng có thể thăng cấp.
Nhưng điều này có lẽ chỉ hữu ích đối với những dị năng giả chỉ thiếu một chút năng lượng.
Trần Lạc cảm thấy hơi tiếc nuối, đám chuột này trình độ quá thấp, năng lượng tử vong không nhiều.