Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 631: Chương 631: Người Sống Sót

Ly Hỏa, tang thi đầu tiên đạt cấp Vương.

Đại khái là khoảng hai năm sau tận thế.

Lúc đó, những cao thủ hàng đầu trong số những người sống sót chỉ mới cấp 9, cao nhất có lẽ còn không phải là Diệp Vũ cấp 10.

Nếu có hơn chục người sống sót cấp 10, bọn họ miễn cưỡng cũng có thể đấu với Ly Hỏa một trận.

Đáng tiếc là không có như vậy.

Sau khi Ly Hỏa xuất hiện, đã thể hiện sức mạnh to lớn và dễ dàng phá hủy một căn cứ hùng mạnh để thiết lập quyền lực của mình.

Phô bày sức mạnh khủng khiếp là để khiến tất cả những người sống sót biết cấp Vương là như thế nào.

Về sau Ly Hỏa không tiếp tục giết người mà là giam cầm con người.

Cứ theo định kỳ yêu cầu các căn cứ cung cấp một nhóm người để ăn thịt.

Không thể phản kháng, phản kháng không nổi.

Dám phản kháng, lập tức sẽ chết.

Đám lão đại ở mỗi căn cứ đều không phải là kẻ ngốc, vì vậy bọn họ đều lựa chọn tạm thời chịu đựng, bắt giữ một số người được xem như là phế vật, tắm rửa sạch sẽ rồi dâng lên cho Ly Hỏa ăn.

Thỉnh thoảng, Ly Hỏa sẽ đích thân tự mình chọn.

Ly Hỏa không ăn nhiều, mỗi ngày tầm hai hoặc ba người.

Đối với những người sống sót cũng không gây ra quá nhiều tổn hại.

Nhưng Ly Hỏa giống như một màn đêm đen tối trong lòng những người sống sót, những người sống sót bị đẩy vào thời kỳ áp bức tăm tối.

Hai năm rưỡi sau tận thế, cấp Vương đầu tiên trong số những người sống sót xuất hiện.

Hay nói cách khác, trải qua tám tháng nữa, trong số những người sống sót sẽ có cấp Vương.

Nhanh không? Không nhanh, lúc đó một số tang thi đã tiến hóa tới cấp 8, tốc độ thăng cấp của người sống sót tăng lên rất nhiều, xác suất lấy được tinh thể cấp Vương cũng gia tăng đáng kể.

Đó không phải là Diệp Vũ, Diệp Vũ có song dị năng, mắc kẹt ở đỉnh cao cấp 10, nhưng cũng có thể chất cấp Vương, chỉ là không tìm Ly Hỏa kiếm chuyện.

Nếu như Diệp Vũ có thể ra mặt, Trần Lạc nói không chừng cón có chút lương tâm, không coi Diệp Vũ như một mối hận sâu sắc.

Cấp Vương đó là Phương Phi Thần, sau khi được thăng cấp lên cấp Vương, cảm thấy bản thân có thể làm được nên đã lập tức đi tìm Ly Hỏa, chuyện này như một ngọn núi đè nặng lên những người sống sót.

Đáng tiếc là thua cuộc.

Hắn không phải là đối thủ của Ly Hỏa.

Cứ như vậy, người cấp Vương đầu tiên đã chết.

Thời kỳ đen tối lại kéo dài thêm ba tháng nữa, trong số những người sống sót xuất hiện thêm hai cấp Vương, một trong số đó là Mễ Linh.

Hai người hợp sức giết Ly Hỏa.

Người sống sót cũng đã có cấp Vương, bọn họ cuối cùng đã có được một chỗ đứng vững chắc trong tận thế, không cần e sợ bất kỳ tang thi nào, cũng không sợ bất kỳ thể đột biến nào.

Cấp cao nhất của thể đột biến là cấp Vương.

Về sau, các cấp Vương không ngừng xuất hiện, trăm hoa đua nở.

Nhưng sau khi có nhiều cấp Vương, số lượng người sống sót giảm mạnh, xảy ra những cuộc nội chiến không ngừng nghỉ bởi vì tranh giành tài nguyên.

Trong lòng Trần Lạc dần hiện lên những hồi ức đó.

Ly Hỏa thế mà lại ẩn náu giữa đám tiểu đệ của Đại Tráng.

Nếu như nói trong giới con người có Diệp Vũ là Khí Vận Chi Tử, thì Ly Hỏa này cũng là Khí Vận Chi Tử trong giới tang thi.

Thời điểm nó bị phát hiện, lại đúng lúc tinh thể của Trần Lạc vỡ vụn, không có cách nào sử dụng hư không đi lại.

Nếu không, Ly Hỏa này căn bản không thể trốn thoát, hiện tại đã bị giết chết rồi.

Trần Lạc thở dài một hơi, Ly Hỏa, nếu như ngươi dám lộ diện, ta sẽ dùng một bàn tay đánh chết ngươi.

Đời này ngươi đừng mong có cơ hội hô mưa gọi gió.

Bởi vì hiệu ứng cánh bướm, Trần Lạc không biết Ly Hỏa sẽ thăng cấp lên cấp Vương là sớm hay muộn, coi như là sớm đi.

Nó có thể đánh bại Hải Cơ sao?

Xùy.

Trần Lạc có chút buồn chán, cứ vậy trơ mắt nhìn Ly Hỏa đem theo một viên tinh thể có khả năng là cấp Vương chạy trốn.

Dù sao đi nữa, tinh thể ở trong đầu ngươi ta sớm đã có tính toán.

Cứ giao cho Mễ Linh, như thế cả một nhà đều có thể thăng cấp Vương một cách gọn gàng.

Trần Quang sắc mặt khó coi nói:

“Thủ lĩnh, tất cả cấp 5 hệ tự nhiên đều không trồng ra được rau đã là mùa thứ hai rồi.”

Thời gian trôi qua, việc trồng rau của hệ tự nhiên ngày càng khó khăn hơn, những người cấp thấp căn bản không có hiệu quả.

Trần Lạc sắc mặt bình tĩnh, hắn sớm đã có chuẩn bị.

“Ừm, chúng ta đi xem một chút.”

Đi đến khu vực gieo trồng, hàng ngàn người hệ tự nhiên mà Trần Lạc thu nhận đều ở đó.

Giống hệ ánh sáng, hệ tự nhiên về sau cũng chỉ tuyển những người thấp nhất là cấp 6.

Trong số các thành viên hệ tự nhiên, có hơn một trăm người đứng tại chỗ, sắc mặt tái nhợt, tay chân luống cuống.

Bọn họ hiểu rõ giá trị của bọn họ là gieo trồng, nhưng nếu trồng không được thì còn có giá trị gì?

Thự Quang thành không nuôi người rảnh rỗi.

Bọn họ không biết Trần Lạc sẽ xử lý bọn họ như thế nào, trong lòng vừa bối rối vừa sợ hãi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!