Mộng Âm cũng ở đó, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, sao có thể không trồng được?
“Thủ lĩnh đến rồi.”
Trên đường Trần Lạc gặp được Hải Cơ, sau khi đến nơi, Hải Cơ thích thú nhìn rau củ, ngẫu nhiên lấy ra vài loại ngắm nghía.
Nhổ, nhổ, nhổ hết, Trần Lạc cũng sẽ không nói gì.
Hắn đối đãi với Hải Cơ vô cùng nhiệt tình, nhưng đối với hệ tự nhiên không thể gieo trồng này, đương nhiên không dễ nói chuyện như vậy.
Trần Lạc tập hợp những người hệ tự nhiên không thể gieo trồng lại, bình tĩnh nói.
“Cho các ngươi hai lựa chọn.”
“Một là, rời khỏi căn cứ, tự mình tìm kiếm cơ hội, dù là thực vật đột biến đặc biệt hay tinh thể cao cấp, chỉ cần tìm được, ngươi vẫn có thể hưởng thụ sự đãi ngộ như cũ của hệ tự nhiên, thậm chí còn có thể so với đãi ngộ của trưởng lão.”
“Hai là, chuyển sang bên hậu cần và phục vụ các thành viên tinh anh của căn cứ.”
Những lời này vừa nói ra, sắc mặt của đám người đều thay đổi.
Làm hậu cần, không có đãi ngộ như những thành viên bình thường, chỉ có thể ăn lửng bụng, không thể ăn uống no nê như trước, các loại đãi ngộ khác cũng không so được.
Mà quan trọng nhất là địa vị của hậu cần không cao, phục vụ người khác, địa vị chênh lệch quá lớn.
Trước kia bọn họ đều hệ tự nhiên có tài trí hơn người, trước mặt các thành viên đều có cảm giác ưu việt, rau củ trong căn cứ đều do bọn họ trồng ra, bây giờ lại muốn phải tươi cười phục vụ người khác?
Về chuyện ra ngoài tìm kiếm cơ hội, bọn họ đều là những người ăn ngon, uống ngon, sống thoải mái, căn bản chưa từng trải qua trận chiến nào.
Cho dù có đánh nhau, bọn họ cũng không phải xông lên đầu tiên, sức chiến đấu của bọn họ kém hơn rất nhiều người lang thang ở bên ngoài.
Nếu dám đi ra ngoài, rất có thể sẽ không quay lại được.
Không thể trách Trần Lạc nhẫn tâm, không thể trồng rau, trình độ thấp, lại còn chưa từng trải qua chiến đấu, vậy thì có ích lợi gì?
Để bọn họ ở căn cứ không làm gì mà hưởng thụ sự đãi ngộ của những thành viên bình thường sao?
Những thành viên khác ở bên ngoài mệt gần chết, mỗi ngày đều đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, nếu để chuyện này xảy ra, trong lòng bọn họ làm sao có thể thoái mái?
Giữ bọn họ tiếp tục ở lại căn cứ, tạo điều kiện đãi ngộ tốt nhất, Trần Lạc cũng đã cố hết sức rồi.
Làm hậu cần, bên ngoài có rất nhiều người cấp 6 chạy tới, Trần Lạc có thu nhận không?
Đãi ngộ của hậu cần cũng đã là một cuộc sống thiên đường mà những người sống sót bên ngoài không thể tưởng tượng được.
Việc các căn cứ khác xử lý hệ tự nhiên này mà không đuổi ra khỏi căn cứ đã là một chuyện tốt rồi.
Trần Lạc cũng cố ý cho bọn họ thêm một cơ hội, nhưng đã đến quý thứ hai rồi mà bọn họ vẫn không trồng ra được.
Đại đa số hệ tự nhiên nghe xong đều thở dài một hơi, chỉ cần không bị đuổi ra khỏi căn cứ là được.
Cho dù có một số ít người cảm thấy không cam lòng, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ chấp nhận.
Nhưng có một thành viên nữ khoảng hai ba, hai bốn tuổi không thể chấp nhận được, có chút suy sụp.
Trương Di trước tận thế là con gái của một gia đình giàu có, cô chưa bao giờ làm bất cứ công việc phục vụ người khác nào, cô cũng coi như thuộc nhóm người đầu tiên gia nhập căn cứ Trần Lạc, không phải chịu khổ, luôn sống yên bình trong căn cứ.
Hiện tại Trần Lạc lại muốn cô phục vụ người khác?
Nghĩ đến bản thân đã vất vả làm việc cho Trần Lạc trong một năm rưỡi, nhưng cuối cùng Trần Lạc lại yêu cầu mình phục vụ người khác, Trương Di không thể chịu đựng được, khóc lớn nói.
“Trần Lạc, ngươi thật là tàn nhẫn, ta theo ngươi một năm rưỡi, dù sao ta cũng là cựu thành viên, ngươi kêu ta phục vụ người khác, ngươi còn có lương tâm sao?”
…
“Ta đã trồng nhiều lương thực như vậy, dựa vào cái gì mà ta phải đi phục vụ người khác?
Nói em trai ta không có lương tâm?
Hải Cơ đang định nhổ củ cải lập tức đặt củ cải xuống, để Trương Di hưởng thụ cảm giác đau đớn.
Hải Cơ càng ngày càng thành thạo trong việc tra tấn một cách đau đớn, nếu không phải gần đây Ngưng Sương không gây chuyện thì Hải Cơ đã sớm thí nghiệm trên người cô ấy.
Trần Lạc ngăn cản Hải Cơ, khẽ cười, nói:
“Vậy sao, nếu công lao của ngươi lớn như thế, ta sẽ cùng ngươi tính toán.”
“Ngươi có thể trồng khoảng 350 cân lương thực mỗi tháng, nhưng hệ tự nhiên các ngươi mỗi tháng tiêu thụ trung bình khoảng 150 cân lương thực.”
Trương Di hai mắt đỏ hoe:
“Còn có 200 cân nữa, ngươi tính trong một năm rưỡi, ta đã cống hiến bao nhiêu lương thực cho căn cứ.”
Trần Lạc chế nhạo:
“Đó là ngươi trồng sao, là do Mộng Âm cải tiến để tăng năng suất, đổi lại nếu để các ngươi tự trồng, nói không chừng chỉ đủ cho các ngươi ăn.”
“Muốn nói công lao thì là thuộc về Mộng Âm, có của ngươi sao?”
“Căn cứ cũng cung cấp cho ngươi nhiều phương tiện giải trí khác nhau, bảo vệ sự an toàn của ngươi, ta nợ ngươi cái gì sao?”
“Mặc dù lương tâm của ta không nhiều, nhưng vẫn có một chút.”
“Ngươi còn là người đầu tiên công khai sỉ nhục thủ lĩnh trước đám đông, Trần Quang, mang xuống.”
Trần Quang thở dài, vẫn chưa hiểu rõ, cũng đúng, những người hệ tự nhiên này làm sao có thể biết được đại ca của hắn tàn nhẫn như thế nào.