Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 633: Chương 633: Tổng Kết

Nếu không thì làm sao dám nói điều này.

Không trục xuất khỏi căn cứ, còn có thể làm gì nữa?

Trần Quang lắc đầu, kéo Trương Di đi.

Nhưng Mộng Âm lại nắm tay Trần Lạc, cầu xin:

“Đại ca, hãy cho những người này một cơ hội nữa, để bọn họ trồng thêm lần nữa, biết đâu bọn họ có thể trồng được?”

Trần Lạc hất tay Mộng Âm ra, hung hăng nói.

“Để bây giờ ta cũng nói về ngươi một chút, lý do tại sao bọn họ lại có kết cục như thế này một phần cũng do ngươi.”

Mộng Âm ngơ ngác nhìn Trần Lạc, sao lại do ta?

Trần Lạc cảm thấy nên kích thích Mộng Âm, suốt ngày chỉ biết cười đùa, giống như con cá ướp muối, nói không chừng lại có hiệu quả?

“Ngươi tự nhìn lại ngươi xem, mỗi ngày trồng cây xong lại đến quán Net chơi game, được một đám người cung kính gọi là đại tỷ, có phải cảm thấy rất sảng khoái không?”

“Ngươi có thời gian thì nên đi nghiên cứu thêm không phải sẽ tốt hơn sao?”

“Ngươi có biết ta kỳ vọng ở ngươi như thế nào không? Lần trước các thành viên mang về tang thi cấp 9 hệ tự nhiên, ta liền đưa cho ngươi không phải sao?”

“Ngươi đi hỏi chị Thư Vân, chị Thiên Trúc, chị Hùng đi, hỏi xem ta có cho bọn họ tinh thể cấp 9 không?”

“Còn ngươi, ngươi suốt ngày vô lo vô nghĩ, có thời gian liền đi chơi, còn thường xuyên đóng giả làm chó con, chó con còn biết ra ngoài luyện tập cả ngày đấy.”

“Nếu không nghiên cứu được hệ thực vật, thì đi nghiên cứu hệ biến thân, ngươi không phải có năng lực này sao? Trải qua lâu như vậy, lại quay trở về bình thường?”

Mộng Âm muốn nói, cô đã học xong cái này từ mấy ngày trước, nhưng lại không dám nói ra.

Trần Lạc tiếp tục nói:

“Nếu như ngươi có thể nghiên cứu ra hạt giống mà cấp 4 cấp 5 hệ tự nhiên cũng có thể trồng được, hoặc thậm chí là người bình thường cũng có thể trồng, thì những hệ tự nhiên này còn cần phải đi làm hậu cần sao?”

“Ngươi nói xem có phải do ngươi hay không?”

Trần Lạc liếc nhìn Tiếu Vũ một cái, sau đó lạnh lùng rời đi.

Quay mặt đi, Trần Lạc nghĩ thầm, có phải là đả kích quá lớn rồi không, khiến cho Mộng Âm tưởng rằng nạn đói là do cô gây ra.

Bỏ đi, đại lực xuất kỳ tích().

()Đại lực xuất kỳ tích: có cố gắng, nỗ lực sẽ có thể làm nên những chuyện lớn lao.

(*)Đại lực xuất kỳ tích: có cố gắng, nỗ lực sẽ có thể làm nên những chuyện lớn lao.

Trần Lạc không có hy vọng Mộng Âm có thể cải thiện những hạt giống mà người bình thường cũng có thể gieo trồng.

Nếu như có thể thì sẽ không xuất hiện nạn đói, những mâu thuẫn chưa được giải quyết giữa Thự Quang thành và những người sống sót khác về cơ bản có thể được giải quyết.

Sau khi Trần Lạc rời đi, Tiếu Vũ nhanh chóng đi lên an ủi Mộng Âm đang khóc.

Mộng Âm rất tủi thân, Trần Lạc chưa bao giờ nghiêm khắc với cô như vậy, bản thân cô quả thực có chút ham chơi.

“Hu hu, ý đại ca muốn nói ta là phế vật sao?”

Triệu Tử Ý suy nghĩ, tổng kết lại thì còn tệ hơn cả một con chó, nhưng Triệu Tử Ý cũng không nói ra.

Triệu Tử Ý và Tiếu Vũ mỗi người một bên dìu Mộng Âm về đến phòng.

Mộng Âm khóc lên:

“Ta nhất định phải nghiên cứu được những hạt giống mà người bình thường có thể gieo trồng.”

Triệu Tử Ý hỏi:

“Không phải ngươi nói muốn xây dựng đội quân xạ thủ sao?”

“Đúng là mê muội khiến người ta mất hết lý trí, không chế tạo nữa.”

Mộng Âm gạt đi nước mắt, bắt đầu tiến hành nghiên cứu, thực vật đột biến không cần dị năng hệ tự nhiên mà vẫn có thể phát triển điên cuồng, điều này đã làm hiện lên một ý tưởng mới trong đầu Mộng Âm.

Nếu cả hai loại cây này có thể được lai tạo thành công, có lẽ năng suất tăng mười nghìn cân trên một mẫu không còn là mơ, người dân bình thường cũng có thể trồng được.

Trần Lạc rất hài lòng, nếu Mộng Âm bị đả kích, không gượng dậy nổi thì coi như phế.

Ngày mai đành phải ra ngoài một chuyến.

Không còn cách nào khác, phải đưa thuốc giải cho Đại Tráng, nếu không đưa, bí mật sẽ bị bại lộ.

Trần Lạc cắn răng chuẩn bị mạo hiểm, không có hư không đi lại mà ra ngoài còn không tính là mạo hiểm sao?

Nhất định phải để Mễ Phạn xem cho ta một quẻ rồi ta mới dám lên đường.

Loại Thực Tâm Thảo chuẩn bị cho Đại Tráng đến bây giờ còn chưa được tìm thấy.

Đại Tráng và Kinh Cức cảm thấy thỉnh thoảng bọn họ nên lục soát đám thuộc hạ của mình để xem chúng có lén cất giấu tinh thể hay không.

Tinh thể cấp 7 không cần thiết, chừa cho thuộc hạ đường sống, tinh thể cấp 8 thì còn tùy thuộc vào tình hình, tinh thể cấp 9 nhất định phải lấy.

Đại Tráng cảm thấy hành vi này hình như có chút quen thuộc, giống như đại ca đối xử với ta vậy.

Đại Tráng thở dài, cuối cùng bản thân cũng trở thành bộ dáng mà mình từng chán ghét.

Đại Tráng đột nhiên khám xét khiến cho đám tiểu đệ trở tay không kịp.

Nhưng về cơ bản không ai có tinh thể trên cấp 8, hay nói cách khác, căn bản không ai có tinh thể trong tay.

Nhưng điều này cũng khiến một tang thi thấp lùn mập mạp sợ hãi, đại ca sao lại lén tập kích vậy.

Làm sao bây giờ, trong tay ta có một tinh thể cấp cao, nếu bị đại ca phát hiện, có phải đại ca sẽ xé xác ta không.

Tang thi lùn béo sắp bị lục soát, trong lòng hắn khẩn trương muốn chết.

Không thể chạy trốn, nếu bỏ chạy vào lúc này, ai cũng biết ngươi có vấn đề.

Tang thi lùn béo cắn răng, xoay người lấy tinh thể ra nhét vào miệng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!