Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 634: Chương 634: Ảnh Hưởng

Nó không biết hậu quả sẽ ra sao, nhưng cảm thấy đây không phải vấn đề lớn, dù sao so với việc bị đại ca tìm thấy vẫn tốt hơn.

Nhưng lại không biết Kinh Cức đã nhìn thấy.

Kinh Cức nhỏ giọng nói với Đại Tráng, sắc mặt Đại Tráng nghiêm nghị, đi tới trước mặt tang thi lùn béo và nhấc cổ hắn lên.

“Quả bí lùn, lá gan của ngươi cũng lớn thật đấy.”

Quả bí lùn nuốt chửng một tinh thể hệ băng, năng lượng quá khổng lồ, tinh thể không ngừng phát ra năng lượng khiến toàn thân nó có cảm giác như sắp nổ tung.

Thân thể của quả bí lùn run rẩy dữ dội, vẻ mặt nhăn nhó.

Đại Tráng ngây người, bộ dáng này có vẻ quen quen.

Đại Tráng nhớ tới cảnh tượng lúc bản thân bị trúng độc, làm sao hắn có thể quên được?

Ấn tượng quá sâu sắc.

Đó cũng là lý do bản thân trở thành gián điệp của đại ca.

Đại Tráng không chất vấn quả bí lùn về việc cất giấu tinh thể mà hỏi:

“Cảm giác cơ thể thế nào?”

Quả bí lùn thống khổ nói:

“Cơ thể sưng tấy đau đớn, giống như sắp nổ tung, đại ca, ta sai rồi, lần sau ta sẽ không dám lén lút giấu tinh thể nữa.”

Đại Tráng ngơ ngác buông quả bí lùn xuống.

Lần trước gặp phải Kinh Cức, Đại Tráng cưỡng ép bản thân hấp thu tinh thể cấp 9, cảm giác đau đớn gần giống như lúc bị đại ca hạ độc.

Không đúng, không thể nói là gần giống, mà phải là giống hệt nhau.

Thuốc giải mà đại ca đưa ra hơi giống những viên bi đất xuất hiện khi rảnh rỗi ngồi xoa trên người().

():giống như là ghét ở trên người.

(*):giống như là ghét ở trên người.

Với gần hai năm kinh nghiệm của Đại Tráng, chưa bao giờ nhìn thấy hoặc nghe nói đến bất kỳ loại chất độc nào cần phải giải độc thường xuyên.

Đồng thời còn có thể ảnh hưởng tới bản thân nếu như đạt đến cấp 10.

Đại Tráng nhét tinh thể vào miệng, mùi vị này, cảm giác này.

Đột nhiên, đôi mắt của Đại Tráng đỏ hoe, ngửa mặt lên trời và gầm lên điên cuồng.

“Ngươi lừa ta, ngươi lừa ta.”

Đại Tráng ngửa mặt lên trời gào thét.

Nếu như là tiểu đệ, sẽ bị đại ca giận dữ mắng: Ngươi đang sủa cái gì?

Còn sẽ bị đại ca hỏi vì sao sủa.

Nhưng Đại Tráng là đại ca, nhìn thấy đại ca như vậy, đám tiểu đệ đều như ve sầu sợ mùa đông, thấp thỏm lo âu.

Kinh Cức quan tâm hỏi:

“Anh Đại Tráng, ngươi sao vậy?”

Đại Tráng không trả lời, hắn nặng nề thở dốc, ngồi bệt xuống đất, lạnh lùng nhìn xuống đất.

Ngay từ khi bắt đầu đại ca đã lừa ta.

Ta căn bản không trúng độc.

Bàn về ý xấu, ta không thể so sánh với đại ca, tất cả những gì ta làm bây giờ cũng đều là những thứ đại ca làm với ta.

Kinh Cức bất an nhìn Đại Tráng, tự hỏi chuyện gì đang xảy ra.

Không ai dám hỏi Đại Tráng đã xảy ra chuyện gì, bánh bao nhỏ không thể không chú ý tới sự bất thường của Đại Tráng.

Đôi mắt bánh bao nhỏ đảo một vòng, là ai lừa Đại Tráng?

Không thể nào là tang thi ở đây, nếu là như vậy, Đại Tráng đã xé nó thành từng mảnh.

Cũng không phải là Ly Hỏa.

Còn có thể là ai, nói không chừng là Trần Lạc.

Vưu Lý tò mò hỏi:

“Ngươi có phải đã lừa Đại Tráng chuyện gì không, nó vừa mới gào théi ngươi lừa ta, làm ta buồn cười chết mất.”

“Đây là lần đầu tiên ta thấy một tang thi tức giận như vậy.”

Lừa gạt Đại Tráng cái gì?

Lừa gạt rất nhiều lần, đặc biệt là về việc ăn trộm tinh thể của Đại Tráng và chuyện hạ độc.

Sau khi Trần Lạc cẩn thận hỏi xong, không khỏi có chút buồn bực mà xoa đầu.

Chuyện hắn lừa Đại Tráng trúng độc vẫn là bị bại lộ, Thực Tâm Thảo mới tìm được mà.

Trong bộ ba khó đối phó, khó khăn nhất là đại dương đã gần như thành công, thậm chí có thể nói là thành công.

Hiện tại lại xảy ra chuyện với tang thi.

Nếu không được, chỉ có thể đổi người, thay thế Đại Tráng.

Trần Lạc nhìn về phương xa, Đại Tráng, ngươi đừng ép ta, ta đối với ngươi vẫn luôn có kỳ vọng rất lớn.

Đại Tráng không liên lạc với Trần Lạc để buộc tội Trần Lạc lừa dối mình mà chọn cách chịu đựng.

Bây giờ không phải là lúc trở mặt với đại ca.

Đêm đó không biết có phải bị kích thích hay không, nhưng dưới sự trợ giúp của tinh thể, Đại Tráng đột phá đến cấp 10.

Sáng hôm sau, Trần Lạc cưỡi kim điêu, tiến về chỗ của Hải Cơ.

Mang theo Hải Cơ, có nguy hiểm gì cũng đều có thể giải quyết ngay lập tức.

Ngay cả khi xuất hiện thể đột biến cấp Vương, Hải Cơ hiện tại cũng là người mạnh nhất trên đất liền.

Nếu Đại Tráng muốn làm loạn, cũng có thể dễ dàng khuất phục được.

Mặt khác, nếu cần thiết, có thể để Hải Cơ tra tấn Đại Tráng một cách đau đớn.

Trần Lạc thầm nghĩ, hy vọng mọi chuyện đừng đến mức đó, vì khi ấy giữa hai bên tất nhiên sẽ có khoảng cách.

Buổi trưa, Trần Lạc sắp đến gần Đại Tráng, liền nói với Hải Cơ:

“Chị, trước mắt chị đừng lộ mặt, nghe thấy ta gọi thì ngươi mới ra.”

Hải Cơ gật đầu.

Một khi Hải Cơ xuất hiện đồng nghĩa với việc chuyện đã không thành.

Trần Lạc liên lạc với Đại Tráng, nói:

“Đại Tráng, đã đến lúc đưa thuốc giải cho ngươi, ta đang đợi ngươi trên sân thượng của tòa nhà màu xanh gần chỗ ngươi.”

Giữa hai người vẫn chưa làm rõ vấn đề này, thế nên Đại Tráng suy nghĩ một chút liền đi tới.

Đại Tráng đi lên sân thượng, cười lớn nói:

“Đại ca.”

Trần Lạc quay người cười, trong lòng thầm chửi, đáng chết, nếu không phải là ta biết được ngươi đã biết bản thân mình không trúng độc, thì đại ca ta đã bị ngươi lừa rồi.

Trình độ diễn xuất của ngươi cũng ngang tầm với ảnh đế rồi đấy.

Lúc trước để bánh bao nhỏ đi theo quả là một quyết định đúng đắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!