Quy tắc cũ, trực tiếp đưa thuốc giải.
Trần Lạc dùng giấy vệ sinh gói lấy những viên bi đất, chuẩn bị nhét vào trong miệng Đại Tráng.
Bi đất lần đầu tiên là do Trần Lạc yêu cầu Triệu Tử Ý xoa từ trên người mình ra, để tránh Đại Tráng ngửi thấy mùi vị khác nhau, hắn vẫn luôn để Triệu Tử Ý xoa từ trên người mình xuống lúc rảnh rỗi không có việc gì làm.
Yêu cầu này đối với những cô gái bình thường mà nói, thực sự quá đáng.
Nhưng Triệu Tử Ý không phải là một cô gái bình thường.
Triệu Tử Ý: Thủ lĩnh, yêu cầu này của ngươi đúng là quá đáng mà, ta còn là con gái.
Trần Lạc: Một bữa gà rán.
Trần Lạc cười nói với Đại Tráng:
“Đại Tráng, nhắm mắt lại đi.”
Đại Tráng nhìn giấy vệ sinh, trở nên hoảng hốt, trong đầu xuất hiện từng cảnh tượng trước đây.
Không có đại ca, sẽ không có Đại Tráng ngày hôm nay.
Thế nhưng hắn đã lừa gạt ta, lừa gạt ta.
Đại Tráng cười như không cười nhìn Trần Lạc, trước đây hắn luôn nhắm mắt lại, còn lần này là nhìn thẳng vào Trần Lạc.
Đại Tráng cũng từ trên người mình xoa ra một viên bi đất đen sì, mỉa mai nói:
“Đại ca, đây không phải là thuốc giải ngươi cho hay sao?”
“Ta cũng có, từ nay về sau không cần làm phiền đại ca đưa thuốc giải mỗi tháng một lần nữa.”
Trần Lạc bàn đầu là sửng sốt, sau đó lập tức vui mừng.
Tại sao lại vui mừng?
Bởi vì nếu Đại Tráng rõ ràng biết hết mọi chuyện nhưng lại không nói gì mới khiến Trần Lạc đau đầu.
Bây giờ Đại Tráng lại nói rõ, không còn giả vờ nữa.
Đại Tráng cũng không thể chịu đựng được nữa, tức giận chỉ vào Trần Lạc:
“Ngươi lừa ta, ngươi lừa ta suốt một năm rưỡi, tại sao ngươi phải lừa ta, rõ ràng ta không hề trúng độc, vì để khống chế ta, ngươi đã bày mưu tính kế, không từ bất kỳ thủ đoạn nào.”
“Vốn dĩ ta còn đang nghĩ đại ca đối với ta tốt như vậy, ta nên làm thế nào để báo đáp, nhưng khi ta biết ngươi lừa ta, ngươi biết ta đã suy sụp như nào không?”
Sắc mặt Trần Lạc tối sầm:
“Đại Tráng, ngươi biết bản thân bị lừa mà vẫn đến, đại ca rất vui vẻ, nhưng giọng điệu nói chuyện của ngươi, khiến đại ca rất không vui.”
“Đây là giọng điệu dùng để nói chuyện với đại ca sao?”
Đại Tráng nở một nụ cười lạnh lùng:
“Vậy có phải ngươi lại muốn dạy ta một bài học?”
Trần Lạc giơ chân lên, dùng đầu gối đánh vào “chân” của Đại Tráng.
Không ngờ Đại Tráng lại không hề nhúc nhích, sắc mặt cũng không hề thay đổi, không hề tỏ ra đau đớn chút nào.
Phải biết rõ, đây chính là bộ phận dễ bị tổn thương nhất, bất kể là tang thi hay người sống sót thì đó cũng là chỗ hiểm.
Đại Tráng cười lớn:
“Không ngờ được phải không, ta là Thiết đản.”
Trần Lạc ngây người, hắn thật sự không biết chuyện này.
Trần Lạc chỉ biết Đại Tráng là đầu sắt, thân thể rất cứng rắn, không nghĩ tới nơi đó cũng cứng rắn như vậy.
Mặt khác, Trần Lạc cũng không thể đánh quá mạnh, hắn chỉ dùng một nửa sức lực, nếu lỡ như mà làm vỡ trứng, vậy thì chẳng còn gì để nói.
Trần Lạc bật cười:
“Lợi hại, lợi hại, Đại Tráng ngươi quả nhiên khác biệt với người thường, toàn thân đều là sắt, lợi hại.”
“Đến đây, cùng đại ca đánh một trận, để đại ca xem thử thực lực của ngươi mạnh cỡ nào, hiện tại tinh thể của đại ca đã vỡ rồi, chỉ có thể dùng sức lực cơ thể.”
Trần Lạc mở màn, dùng nắm đấm hướng về phía mặt của Đại Tráng, Đại Tráng ngẩn người, khuôn mặt bị lõm xuống, nhưng nhanh chóng đàn hồi trở lại.
Trong lòng có oán hận, Đại Tráng liền hét lớn một tiếng, bắt đầu đánh trả.
Nắm đấm đối nắm đấm, chân đối chân.
Trần Lạc vô cùng kinh ngạc, nắm đấm sắt, chân sắt?
Cả hai đều là sắt.
Hệ xác thịt cấp 10 thông thường thực sự kém xa Đại Tráng, thậm chí nó có thể đối đầu với Trần Lạc cấp Vương này.
Mặc dù Trần Lạc không giỏi đấm đá, nhưng phản ứng cấp Vương của hắn là thứ mà Đại Tráng không thể sánh được.
Hai người chiến đấu quyết liệt trong mười phút, Trần Lạc đã lộ ra sơ hở và lập tức bị Đại Tráng đánh mạnh vào khuôn mặt đẹp trai của hắn.
“Ái.”
Trần Lạc thở hổn hển, che mặt:
“Đại Tráng, ngươi ra tay thật tàn nhẫn, ta bị ngươi đánh một cái, coi như là để ngươi trút giận đi.”
Trần Lạc đứng dậy, thở dài một hơi.
“Đại Tráng, chuyện đại ca lừa ngươi bị trúng độc, cũng là vì muốn tốt cho ngươi.”
…
Ta làm vậy cũng vì muốn tốt cho ngươi, đây là câu Trần Lạc thường nói, nó gần như đã trở thành một câu cửa miệng.
Đại Tráng ngốc, lừa ta, hay là vì muốn tốt cho ta?
Không hổ là ngươi mà.
Đại Tráng thở hổn hển, nở một nụ cười lạnh lùng:
“Lừa gạt, tiếp tục lừa gạt, ngược lại ta muốn xem ngươi làm sao lại vì muốn tốt cho ta?”
Trần Lạc hỏi ngược lại:
“Đại Tráng, nếu như lúc trước ta không lừa ngươi chuyện trúng độc thì bây giờ ngươi sẽ trở thành người như thế nào?”
Đại Tráng sửng sốt, nếu như bản thân không trúng độc, vậy khẳng định đã trốn đi rất xa, ngươi là ai chứ, ngươi nguy hiểm như vậy, sao ta phải tới gần ngươi, tự mình tìm chết sao?
Điều khiến Đại Tráng ấn tượng nhất chính là việc đại ca chỉ dùng một đòn mà đã có thể giết chết thể đột biến.
Đại Tráng hiện tại cũng đã hiểu, căn bản đại ca không phải khó chết, một số đồng loại sau khi có được sức mạnh sẽ đột nhiên bị chết bất đắc kỳ tử, đào lấy tinh thể của bọn chúng chỉ là xui xẻo.