Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 638: Chương 638: Một Mình Một Đường

Trông không giống sát nhân chút nào, ngược lại cực kỳ dễ gần.

Chờ khi thành viên hậu cần rời đi, Trần Lạc khẽ mỉm cười nói:

“Nghe nói ngươi muốn nói chuyện với ta, có chuyện gì vậy?”

Phương Phi Thần vẻ mặt nghiêm nghị, chậm rãi nói:

“Thủ lĩnh Trần, ngươi có biết mình sẽ sớm trở thành kẻ thù chung không?”

Kẻ thù chung?

Mộc tú vu lâm phong tất tồi chi(), hiện tại Trần Lạc một mình một đường, hiển nhiên trở thành mục tiêu của mọi nhà.

()Mộc tú vu lâm phong tất tồi chi: một người xuất chúng thì ắt bị người khác sinh lời đàm tiếu, dị nghị.

(*)Mộc tú vu lâm phong tất tồi chi: một người xuất chúng thì ắt bị người khác sinh lời đàm tiếu, dị nghị.

Mà quan trọng nhất là Trần Lạc có thứ để ăn, nhưng những người khác thì không.

Trong những năm thiên tai, bị cướp đầu tiên là những gia đình giàu có.

Cho dù gia đình giàu có này bình thường tốt bụng cỡ nào, thích làm việc thiện đến đâu, thì cũng nói cướp là cướp.

Kiếp trước không có kẻ thù chung như này, bởi vì ai cũng không có gì để ăn và ai cũng như nhau nên không có chuyện ai ghen ghét ai.

Muốn trút giận cũng không tìm được mục tiêu.

Nhưng có ai mà không biết Trần Lạc có rất nhiều đồ ăn chứ?

Đặc biệt, Trần Lạc còn tích cực tiếp nhận tinh anh tứ phía trong số những người sống sót.

Mễ Linh trước đó cũng đã từng nói điều này, bế tắc không có cách giải quyết.

Sắc mặt Trần Lạc tối sầm:

“Vậy thì sao?”

Phương Phi Thần thấp giọng nói:

“Xem ra, thủ lĩnh Trần cũng đã ý thức được, hiện tại cuộc sống của mọi người đều rất khó khăn, đặc biệt là khoảng thời gian cách đây không lâu, một đàn chuột lớn tấn công Thự Quang thành, khiến việc bắt chuột khó khăn hơn rất nhiều.”

Chuột là thức ăn chủ yếu, còn mấy loại như ruồi, gián và các loài rệp khác thì có mấy người biết ăn chứ?

Hải sản cũng không phải ai cũng có thể đánh bắt được, nhất định phải ở gần biển, nếu như ở xa biển thì phải di cư ra gần biển, trên đường đi có quá nhiều nguy hiểm.

Trần Lạc nở nụ cười lạnh lùng, nói:

“Cho dù chuột dễ bắt, có thể ăn no mỗi bữa, nhưng ta biết sớm muộn gì ta cũng sẽ trở thành kẻ thù chung, bởi vì có một số người chính là hèn hạ, không bằng lòng nhìn người khác sống tốt hơn bọn họ.”

Phương Phi Thần ngạc nhiên, quả thực, việc bắt chuột khó khăn cũng chỉ là để đẩy nhanh quá trình này.

Phương Phi Thần hỏi:

“Hôm nay ta tới đây chỉ để hỏi thủ lĩnh Trần một chút, nếu như có một nhóm người sống sót quy mô lớn bao vây Thự Quang thành, ngươi sẽ xử lý như thế nào?”

Trần Lạc hỏi ngược lại:

“Ngươi nói ta nên làm như thế nào cho phải đây?”

Phương Phi Thần khổ sở nói:

“Ta cảm thấy không nên giết, bọn họ cũng chỉ là những người đáng thương.”

Trần Lạc bật cười:

“Nhìn không ra đấy, ngươi đúng là Thánh Mẫu, không giết bọn họ, thả bọn họ đi một lần, về sau bọn họ sẽ không gây phiền toái cho ta sao?”

“Nếu là như vậy thì ta cũng không ngại để bọn họ đi, nhưng ngươi thấy có khả năng này không?”

Phương Phi Thần kinh hãi nói:

“Chẳng lẽ, ngươi thật sự quyết tâm tàn sát sao, có lẽ là mấy trăm nghìn, thậm chí hàng triệu người, ngươi thật sự có thể ra tay sao?”

“Nếu có một ngày, tận thế qua đi, liệu nền văn minh có thể được xây dựng lại chỉ bằng cách dựa vào người của Thự Quang thành không?”

Sắc mặt Trần Lạc trở nên lạnh lùng, giọng nói trầm xuống:

“Cho nên, hôm nay ngươi tới chỗ ta là để dạy ta cách làm việc?”

Phương Phi Thần khó tin nhìn Trần Lạc:

“Không thể nào hiểu được, không thể hiểu được, nếu thực sự giết nhiều người như vậy, lương tâm của ngươi không áy náy sao?”

Phương Phi Thần hạ giọng:

“Một ngày nào đó, ta sẽ đứng ở phía đối diện với ngươi.”

Trần Lạc tức giận:

“Đủ rồi, cút khỏi đây nhanh lên, trước khi ta đổi ý.”

Nếu không phải đời trước Phương Phi Thần đã đứng ra, Trần Lạc lúc này có thể đã có ý định giết người.

Phương Phi Thần bổ sung thêm một câu:

“Người không cùng đường thì không cùng chí hướng.”

Trần Lạc lạnh lùng nhìn, thêm ngươi người cũng không nhiều, thiếu ngươi người cũng không ít.

Trần Lạc nghĩ ra biện pháp giải quyết bế tắc, nhưng không cần thiết phải nói với Phương Phi Thần.

Sau khi hoàn toàn kiểm soát được đại dương, Trần Lạc sẽ để hải sản đưa các thành viên đến các lục địa khác.

Nhân lúc tang thi không có đủ để giết.

Đời trước không ai dám ra biển, bởi vì sinh vật trong đại dương quá dị thường, cực kỳ nhiều cấp Vương, toàn quân rất dễ bị tiêu diệt.

Bây giờ, nếu như hải sản là người của ta, chưa nói đến chuyện bọn chúng không dám ra tay, mà sẽ trở thành phương tiện di chuyển.

Các ngươi căm thù ta, nhưng lại phải đến tìm người của ta.

Bằng cách này, Trần Lạc cũng không cần phải đau đầu về việc có nên giết hay không.

Tất cả những gì cần làm chỉ là xây dựng một nơi dừng chân nhỏ tại bờ biển, trước tiếp đưa những người sống sót tinh anh đến các lục địa khác là được.

Cho dù hắn có nói ra, Phương Phi Thần cũng sẽ không đồng ý, bởi vì làm như vậy chẳng khác nào bỏ mặc những người sống sót khác, để bọn họ tự sinh tự diệt.

Sau khi giải quyết chuyện của Đại Tráng, tâm trạng Trần Lạc vốn rất tốt nhưng lại bị Phương Phi Thần phá hỏng hoàn toàn.

Lông mày Trần Lạc nhướng lên khi nhìn thấy Pháp Vương lè lưỡi đi theo sau Phương Phi Thần.

Cẩu sát thủ đã chuẩn bị sẵn sàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!