Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 639: Chương 639: Căm Thù

Khi Phương Phi Thần cùng Trần Lạc nói chuyện, Pháp Vương không xuất hiện, nhưng khi thấy Phương Phi Thần chọc tức Trần Lạc đã tự giác đứng lên đi theo sau hắn.

Trần Lạc vội vàng gọi Pháp Vương trở lại, Pháp Vương khó hiểu nhìn Trần Lạc.

Trần Lạc thở dài:

“Người ngoài cho rằng ta tàn nhẫn, nhưng bọn họ không biết, ta hy vọng nhất chính là toàn bộ mọi người đều có thể sống sót.”

“Nhưng mà ta thật sự nhịn không được, thật sự không còn cách nào, bảo vệ nhiều người như vậy, ai có thể hiểu được ta chứ?”

“Giống như ta là người đã khiến tận thế xảy ra vậy.”

“Nếu như có thể, trong thời kỳ hòa bình thịnh vượng, ta một mình trở thành phú nhị đại chẳng phải tốt hơn sao?”

Pháp Vương không hiểu được ý nghĩ trong lời nói của Trần Lạc nên chỉ ôm Trần Lạc để bày tỏ sự an ủi. …

Trần Lạc quay về căn viện của mình, sau đó hắn kêu một tiếng:

"Chị Ngọc, buổi tối nhớ làm ít đồ nhắm rượu nhé.”

Mã Ngọc đang nấu cơm cho chó con, cô nghe vậy thì đáp một tiếng. Sắc mặt Trần Lạc đen kịt lại, chị Ngọc à, chị đang nấu phân à? Sao mà thối thế? Tại sao bây giờ còn thối hơn cả lúc trước vậy? Xem ra thịt của sinh vật biến dị đúng thật là chẳng có cách nào giải quyết nổi. Mã Ngọc bỏ thêm vài chiếc lá màu đen vào trong cái nồi sắt, nhưng mà không ngờ nó lại càng khiến cho thịt cá mập trở nên thối hơn nữa. Khuôn mặt Mã Ngọc méo xệch lại. Đám chó con ngửi thấy mùi thì lại càng trở nên hưng phấn hơn nữa, cả đám canh ở trước cái nồi, thơm quá đi. Sau khi nấu xong, Mã Ngọc đổ vào trong bát cho đám chó con ăn.

Đám chó con ăn một miếng, sau đó sủa gâu gâu vài tiếng. Bọn chúng cảm thấy ngửi thì thối, nhưng mà ăn vào thì lại không như thế nữa. Nhưng Mã Ngọc còn phải đi chuẩn bị cơm tối, nên cũng không chú ý đến tiếng sủa gọi của chó con. Đám chó con chỉ đành ăn với vẻ không tình nguyện, vì chúng mà kén chọn thức ăn thì sẽ bị đánh đó. Ngày hôm sau, Trần Lạc lại phải ra ngoài một cách bất đắc dĩ. Ba cái căn cứ chi nhánh đều thu được một số lượng tinh thể cao cấp không nhỏ, có một số là do bọn họ tự kiếm được, nhưng phần lớn vẫn là do những người lang thang có vận may tốt nhặt về được.

Cấp bậc mà bọn họ có thể tăng lên cũng tới giới hạn rồi, bản thân họ cũng chẳng dùng được, thế nên bọn họ chỉ đành đem tới Hửng Đông thành để đổi. Một viên tinh thể cấp 8 có thể đổi được 300 cân gạo và 1 ít dưa muối. Đổi như thế thì quá lời cho họ rồi. Mặc dù những căn cứ khác có lượng vật tư ít ỏi, nhưng mà nếu như bọn họ gom góp lại một chút thì vẫn có thể lấy ra được 300 cân gạo, do bọn họ cũng có hệ tự nhiên có thể gieo trồng. Mặc dù những người lang thang này rất căm thù Hừng Đông thành, nhưng vì sao bọn họ vẫn chọn làm ăn với Hừng Đông thành mà lại không chọn nơi khác?

Mặc dù Hừng Đông thành hơi bá đạo, nhưng mà không thể không nói rằng bọn họ cực kì giữ chữ tín. Nói một là một, nói hai là hai, bọn họ sẽ không âm thầm động chân động tay làm gì cả. Còn những căn cứ khác nói không chừng sẽ không làm như thế, tinh thể bọn họ cũng sẽ lấy, nhưng lương thực thì không chịu đưa. Bọn họ chỉ cần đến một nơi hoang vắng nào nó giết người giệt khẩu, vậy thì ai biết được cơ chứ? Thế nên những người lang thang chỉ đành tới Hừng Đông thành để đổi. Hơn nữa Trần Lạc còn từng cảnh cáo rằng nếu như có ý định làm ăn thì chỉ có thể tìm hắn, ngươi dám không làm theo thử xem.

Mỗi căn cứ chi nhánh đều thu thập được rất nhiều tinh thể cao cấp, nhưng mà bọn họ không thể đảm bảo rằng bản thân có thể vận chuyển số tinh thể này đi mà không chịu bất cứ sứt mẻ gì, hơn nữa làm thế còn rất tốn thời gian. Cũng chẳng còn cách nào khác, Trần Lạc đành đưa Hải Cơ đi ra ngoài một chuyến, đem những viên tinh thể đó về, sau đó nhanh chóng đem đi phân chia cho những thành viên nòng cốt có biểu hiện không tồi. Nơi đầu tiên Trần Lạc đến là nơi của Hạ Hạo Nhiên- nơi xa nhất. Cẩm Nguyên Giang đã bị điều động trở về căn cứ, vì ở căn cứ còn có một đứa nhóc mới sinh cần cho ăn sữa nữa kìa.

Vợ hắn sinh cho hắn một thằng nhóc mập mạp làm cho Cẩm Nguyên Giang vui đến mức không biết làm thế nào cả. Buổi trưa, đám cho con bắt đầu bất mãn về việc tay nghề của Mã Ngọc sụt giảm. Liên tiếp ba nữa rồi, thịt của chúng không thơm như trước đây nữa. Nhưng mà bọn nó cũng không biết nói, thế nên đành nhờ Mộng Âm đến phiên dịch. Mộng Âm bịt mũi lại nói:

“Chị Ngọc, chó con nói thịt cá mập không còn thơm như ngày trước nữa, bọn nó muốn hỏi như thế có nghĩa là thế nào?”

Mã Ngọc ngẩn ra, không thể nào nha, cô chỉ bỏ thêm vào đó vài cái lá đen thôi mà, cô còn nhìn thấy đám chó con ngửi vui muốn chết đi được, mùi nó còn thối hơn trước đây, vậy sao bây giờ lại chê rồi? Không thơm như trước đây nữa ư? Mã Ngọc bịt mũi, nhắm mắt lại, tự ép bản thân ăn thử một miếng thịt cá mập. Đối với Mã Ngọc mà nói, món cá này không khác gì ác mộng cả, thối muốn chết đi được. Nhưng mà vì chó con, cô chỉ đành nếm thử một chút. Nhưng điều làm cho Mã Ngọc cảm thấy không ngờ tới đó là vị của món cá này không còn khó ăn như ngày trước nữa.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!