Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 640: Chương 640: Mã Ngọc

Mã Ngọc lập tức mở mắt ra, vẻ mặt cô cực kì kích động. Cô đã làm vô số lần thử nghiệm, cuối cùng cũng có thể khiến cho thịt cá dễ ăn hơn một chút. Mặc dù mùi vị của nó vẫn rất khó nuốt, nhưng mà vẫn tốt hơn trước kia rồi, không phải sao? Coi như là cô đã tìm thấy một cái phương hướng rồi. Đây là công lao của lá đen ư? Nếu như cô tiếp tục cải tiến, vậy có khi nào có thể tạo ra sự cải thiện về khẩu vị không? Loại lá đen này ngửi nó cũng rất thối. Trước đó Mã Ngọc cũng không định lấy thối để đè thối đâu, mà là cô muốn thử mỗi loại công năng của từng loại thực vật biến dị xem chúng có thể điều chỉnh mùi vị như thế nào mà thôi.

Rõ ràng là thịt đã trở nên dễ ăn hơn rồi, thế mà tại sao đám chó con còn kháng nghị cơ chứ. Mã Ngọc chỉ có thể kết luận rằng càng thối thì chó con càng thích, khẩu vị của chúng không giống với con người. Hai mắt Mã Ngọc sáng lên, sau khi nấu loại lá đen này lên nó sẽ trở nên đen hơn nữa, giống như là đã hấp thụ được cái gì đó từ trong thịt đi vậy. Sau khi có phương hướng, tất nhiên là Mã Ngọc sẽ đi làm càng nhiều thử nghiệm hơn nữa. Nhưng mà loại lá đen này chỉ còn lại một cành, Mã Ngọc lập tức ra nhiệm vụ, để cho các thành viên dùng hết khả năng, đem được càng nhiều lá đen về càng tốt. Mã Ngọc là người có quyền ra nhiệm vụ tích lũy điểm đó. Tô Đại Trụ đang đứng bên cạnh cô, cười nói:

"Thứ này ấy mà, ta từng nhìn thấy nó ở trên đỉnh núi một lần. Ta biết chúng có ở đâu, ở đó có rất nhiều luôn.”

Mã Ngọc kinh ngạc nói:

"Vậy ư, vậy dẫn ta đi tới đó xem có được không?”

Mã Ngọc muốn quan sát nơi sinh trưởng của nó một chút, biết đâu điều này có ích cho việc cải tiến thì sao. Để cô tự mình đi xem tất nhiên là sẽ tốt hơn rồi. Tô Đại Trụ tỏ ra khó xử nói:

“Nếu để ngươi ra ngoài sợ rằng sẽ gặp nguy hiểm đó.”

Mã Ngọc cười nói:

"Cứ được Trần Lạc dùng một lượng lớn tinh thể nuôi như thế thì đến con heo cũng có thể trở thành cao thủ. Hai hôm trước ta vừa mới tăng lên cấp 7 đó. Hơn nữa, nếu như có nguy hiểm thì không phải còn có ngươi ư?”

Tô Đại Trụ suy nghĩ một lát:

"Thôi được rồi.”

Mễ Phạn đang ở trong ổ, nó như cảm ứng được gì đó mà quay qua nhìn Tô Đại Trụ. Tên ngốc này sắp gặp nguy hiểm rồi nè. Mễ Phạn bấm bấm ngón tay tính toán, chỉ có sợ hãi chứ không có nguy hiểm gì lắm, ngược lại có khi còn là chuyện tốt thành đôi. Sau khi Mễ Phạn hấp thu viên tinh thể hệ tinh thần của Bạch Âu thì bây giờ nó đã lên tới cấp 9 rồi. Thực tế là bây giờ kể cả nó có thay đổi vận mệnh của người khác, đặc biệt là những người có cấp bậc nhỏ hơn nó thì phản phệ cũng sẽ không mạnh lắm, nó vẫn có thể chịu được. Mễ Phạn suy nghĩ một chút, nhưng sau đó nó không nói gì cả, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên đi.

Vì để đảm bảo an toàn, Tô Đại Trụ đem theo hai đội thành viên đi cùng. Thứ nhất là có thể bảo vệ Mã Ngọc một cách chu toàn nhất, thứ hai là có thể giúp Mã Ngọc vận chuyển lá đen về. Tô Đại Trụ lái xe, đem theo Mã Ngọc đi ra ngoài. Đây cũng được coi như là lần đầu tiên Mã Ngọc đi ra khỏi Hừng Đông thành. Mã Ngọc hiếu kì ngắm nhìn phong cảnh xung quanh. Những khu vực lân cận Hừng Đông thành còn ổn, nhưng khi đi xa khỏi địa bàn của Hừng Đông thành thì mọi thứ lại không được tốt như vậy nữa rồi.

Mã Ngọc lại quay qua nhìn Tô Đại Trụ. Từ khi Trần Lạc sắp xếp cho Tô Đại Trụ ở một cái biệt thự, Mã Ngọc liền hiểu rõ ý của Trần Lạc. Đối với sự sắp xếp như vậy của hắn, trong lòng Mã Ngọc có chút kháng cự, giống như vận mệnh của cô bị người khác sắp xếp vậy. Nhưng mà mạt thế sảy ra, mỗi người làm sao có thể có nhiều lựa chọn như vậy được cơ chứ? Mã Ngọc biết, bản thân cô là đầu bếp của Trần Lạc, cũng coi như là một người có quyền cao chức trọng. Vậy những người khác tiếp cận cô liệu có phải vì địa vị của cô hay không?

Sơ kì mạt thế, Mã Ngọc đã cảm nhận được sâu sắc sự đáng sợ của nhân tính. Mặc dù miệng của Tô Đại Trụ không ngọt, ngốc ngốc nghếch nghếch, nhưng mà hắn ta rất đôn hậu, Mã Ngọc không hề cảm thấy hắn ta đáng ghét. Cũng có lẽ đời này có thể tìm được một người mà bản thân không thấy ghét cũng đã là một lựa chọn không tồi rồi cũng nên. Nhưng mà điều làm cho Mã Ngọc cảm thấy bất lực đó là không biết trong đầu Tô Đại Trụ này chứa cái gì mà cứ không chịu chủ động. Mã Ngọc cũng không biết trong lòng Tô Đại Trụ nghĩ cái gì, dù sao thì cũng không thể để cô chủ động được có đúng không? Thế nên bọn họ mới kéo dài tới tình trạng như hiện tại. Cô suy nghĩ lung tung một lát, hành trình đi xe 2 tiếng cũng kết thúc, bọn họ đến được chân của một ngọn núi. Tô Đại Trụ nói:

“Thời gian trước ta có đến đây lượn vòng vòng, lúc đó ta có nhìn thấy loại lá đen mà ngươi nói. Đám lá đen đó còn là do ta đem về đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!