Ngưng Sương thở dốc, ngọn núi này không phải là đường lớn, không có biển hiệu chỉ dẫn, muốn tìm ra nó cũng không dễ chút nào.
“Tới đây tới đây.”
Nhìn thấy cảnh tượng đang sảy ra, Ngưng Sương vội vàng che mắt lại. Tô Đại Trụ cũng thở phào một hơi, cứ phải cởi chuồng xoay tròn tròn thế hắn cũng ngại muốn chết đó. Tô Đại Trụ biết Ngưng Sương là cấp vương. Kể cả cô không có dị năng đi chăng nữa thì cũng không phải là chuyện mà một tên cấp 10 có thể đối phó một cách đơn giản được đâu. Lúc Tô Đại Trụ đang định buông tay ra thì con tang thi lại đột nhiên ôm lấy đầu.
“Đau, đau quá đi.”
Mấy giây sau, con tang thi đã đột tử chết tại chỗ rồi.”
Tất cả mọi người ngẩn ra, một con tang thi cứ thế mà bị Tô Đại Trụ tóm đến chết ư?
Chậc. Trâu bò quá đi. Một thành viên vội vàng cởi đồ xuống, để cho Tô Đại Trụ mặc vào.
“Anh Đại Trụ, mặc đồ của ta này.”
“Mặc của ta, mặc của ta đi.”
Sau khi mặc xong quần áo, Tô Đại Trụ ngẩn ra mà nhìn chằm chằm bàn tay của mình, rốt cuộc là nó đột tử mà chết hay là bị hắn tóm mà chết vậy nhỉ? Ngưng Sương chống cằm, vậy rốt cuộc là cô tới đây làm cái gì vậy, cô chưa kịp làm gì cả mà. Trong lòng Mã Ngọc vẫn còn cảm thấy sợ hãi, nếu như không phải do vào lúc quan trọng, Tô Đại Trụ sinh ra được sự biến hóa thần bí, vậy thì bây giờ cả hai người họ đều đã chết cả rồi. Gương mặt Mã Ngọc đỏ lên, nhìn về phía Tô Đại Trụ, cô biết báo đáp như nào đây.
Bây giờ trong đầu Mã Ngọc chẳng còn quan tâm đến đám lá đen đó nữa, cô nhổ hết cả gốc đem về nhà. Tất cả mọi người vừa cười vừa nói đi xuống núi. Từ nay về sau họ có cái để nói rồi, anh Đại Trụ quả thật là trâu bò nha. Triệu Tử Ý không chỉ nói mọi chuyện cho Ngưng Sương, mà cô còn nói cho Trần Lạc. Trần Lạc đang ở chỗ của Hạ Hạo Nhiên, cũng không phải hắn muốn tới thì liền có thể tới ngay. Hạ Hạo nhiên lấy ra 12 viên tinh thể, hắn vui vẻ nói:
"Đại ca, cách làm ăn này hiệu quả thật đấy, chưa tới 1 tháng mà chúng ta đã tích được nhiều như vậy rồi, hơn nữa lại còn không phải có mỗi chỗ của ta có.”
Trong số 12 viên tinh thể có 1 viên cấp 10, 3 việ cấp 9 và 8 viên cấp 8. Bọn họ không nhận tinh thể cấp 7, bây giờ cấp bậc thấp nhất của thể đột biến cũng là cấp 8 rồi. Trần Lạc cảm thấy rất hài lòng, hắn có ba căn cứ chi nhánh, mỗi tháng sẽ thu được vài chục viên tinh thể, mà sau này cấp bậc của tinh thể sẽ càng cao. Thêm một năm nữa, một tháng bọn hắn có thể lấy được 1 2 viên tinh thể cấp vương có lẽ cũng chẳng phải là vấn đề gì lớn. Dưới trướng hắn cũng có không ít đàn em có thiên phú đạt cấp vương, nhưng nếu chỉ dựa vào thiên phú mà không có tư nguyên thì cũng không thể tăng tới cấp vương được.
Ít nhất là các thành viên nòng cốt dưới trướng hắn đều có thể đạt tới cấp vương. Trần Lạc cầm một viên tinh thể hệ nhục thể cấp 8 và một viên cấp 9 cho Hạ Hạo Nhiên, để giúp hắn tăng cấp lên cấp 9. Vào đúng lúc này, Triệu Tử Ý truyền tin tức tới, nói rằng Tô Đại Trụ và Mã Ngọc gặp phải thể đột biến. Nhất định đó không phải là thể đột biến bình thường. Sắc mặt Trần Lạc thay đổi, hắn cũng không quan tâm tới những căn cứ khác nữa mà lập tức quay về.
Khoảng 10 phút sau, Triệu Tử Ý lại truyền tin đến nói Tô Đại Trụ đã thoát khỏi khốn cảnh. Trần Lạc thở phào một hơi. Vì để tránh việc Tô Đại Trụ gặp nguy hiểm, Trần Lạc còn cố ý bảo Triệu Tử Ý liên kết tâm linh với Tô Đại Trụ. Kể cả là có gì đó bất cập sảy ra, còn có cả Mễ Phạn nữa mà. Nếu Mễ Phạn thay đổi vận mệnh của Tô Đại Trụ thì sẽ có phản phệ, nhưng mà cũng không quá mạnh, bây giờ cấp bậc của Mễ Phạn cao lên rồi.
Mỗi khi có tinh thể, Trần Lạc đều ưu tiên cho Mễ Phạn trước. Cấp bậc của Tô Đại Trụ có cao thế nào đi chăng nữa thì cũng vẫn có khả năng gặp nguy hiểm. Thế nên hắn liền cố tình đè thấp cấp bậc của Tô Đại Trụ xuống một chút, để cho hắn được rèn luyện nhiều hơn. Lúc thật sự có nguy hiểm thì cũng sẽ không tới mức khiến Mễ Phạn bị phản phệ quá nặng. Còn những người khác, Trần Lạc có thể không quan tâm, nhưng Tô Đại Trụ là người anh em duy nhất của hắn từ đời trước tới đời này. Sau khi về căn cứ, Tô Đại Trụ vẫn còn đang ở trong trạng thái rất khỏe mạnh. Trần Lạc kinh ngạc hỏi:
"Đại Trụ, lúc đó là như thế nào vậy?”
Tô Đại Trụ sờ sờ đầu, thuật lại mọi chuyện một lượt. Tự bản thân hắn có năng lực phục hồi sinh mạng ư? Trần Lạc ngẩn người, hệ nhục thể còn có năng lực này á? Đến cả cấp vương hệ nhục thể hắn cũng chưa từng thấy có năng lực này nha. Nếu như con tang thi đó là cấp 9 thì nó có thể bị Tô Đại Trụ đánh cho chết tươi luôn. Trước đây năng lực phòng thủ của Tô Đại Trụ chỉ ngang với cấp 9, có thể bảo toàn mạng sống khi ở trong tay tang thi cấp 9, nhưng mà không thể đánh thắng nổi. Nếu như Tô Đại Trụ tới được cấp vương, thì sẽ có thêm năng lực này phụ trợ.
Chỉ cần không thể giết chết Tô Đại Trụ trong một giây thì sẽ bị Tô Đại Trụ hành đến chết. Trần Lạc liếc Mã Ngọc một cái, rốt cuộc là ngươi nghĩ thế nào? Nếu như thật sự không thể thì ta sẽ kiếm cho người anh em Đại Trụ của ta 10 cô 8 cô đó. Sáng ngày hôm sau, Mã Ngọc lại không dậy làm đồ ăn sáng, đây là chuyện từ trước đến nay chưa từng sảy ra.
Tô Đại Trụ tự mình làm chủ, gọi hai người bên ban bếp núc khác tới làm đồ ăn sáng thay cho Mã Ngọc. Có những chuyện nhìn thấu cũng không cần nói toạc ra, chuyện gì đã sảy ra thì chỉ cần ngầm hiểu trong lòng là đủ rồi. Trong lòng Trần Lạc cảm thấy rất vui, anh Đại Trụ nhà hắn thoát ế rồi. Người đầu bếp mà Tô Đại Trụ gọi tới là đồng nghiệp cũ của Mã Ngọc, tên là Cổ Sơn. Tay nghề của Cổ Sơn cũng rất tốt, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đen thui hèn mọn của Cổ Sơn, còn mang theo ánh mắt nịnh nọt nhìn mình, Trần Lạc lập tức mất hết khẩu vị ăn uống. Trông xấu quá, đánh giá kém. Trần Lạc xua xua tay:
“Được rồi được rồi, ở đây không cần các ngươi nữa, các ngươi quay về đi.”
Cổ Sơn trở nên gấp gáp, khó khăn lắm hắn mới có cơ hội thể hiện trù nghệ của bản thân trước mặt thủ lĩnh, làm sao mà hắn bỏ qua được?
“Thủ lĩnh, món sở trường của ta chính là canh gà, ngươi nhất định phải nếm thử một chút. Ha ha ha, canh gà tới rồi.”
Trần Lạc không uống nổi, hắn đưa cho vợ của Cẩm Nguyên Giang uống. Cơm nước cỉa chó con cũng là do Mã Ngọc phụ trách. Hôm nay Mã Ngọc nghỉ ngơi, đám chó con liền sủa ầm lên. Tâm trạng của Trần Lạc rất tốt, hi, hôm nay bố nuôi sẽ đích thân xuống bếp nấu cho các ngươi ăn. Đặt nồi bỏ dầu, bỏ thêm hành gừng tỏi. Sau đó bỏ thêm thịt cá mập vào. Nhìn thịt cá mập lấp lánh trong suốt, từng đường vân đều rõ ràng, vừa nhìn là biết đây là nguyên liệu nấu ăn đỉnh cao. Đây không phải là cá mập bình thường đâu nhé. Đám chó con vây quanh, bố nuôi của chúng tự mình xuống bếp, nhất định phải ăn vài bát để cho bố nuôi mặt mũi chứ. Trần Lạc cười nói:
"Ta sẽ cho các ngươi nếm thử tay nghề của bố nuôi.”
Lúc mới nấu còn đỡ, nhưng chỉ một lát sau, thịt cá mập bốc lên mùi thối khó ngửi. Trước đây Trần Lạc cũng từng ngửi thấy, nhưng mà lúc đó hắn đứng cách rất xa, còn bây giờ hắn đứng rất gần. Giống như là Tường trưởng lão đang đứng trước mặt ngươi vậy, sau đó ngươi đứng sát vào người hắn, dùng sức hít sâu một hơi.
“Ọe.”
Trần Lạc ngã xuống đất, hai mắt nổ đom đóm. Thịt của Bạch Hạo thối thật đấy. Suy nghĩ duy nhất trong đầu Trần Lạc lúc này đó là Mã Ngọc thật sự rất vất vả, mỗi ngày cô ấy đều phải chịu đựng mùi thối như vậy. Cũng không có cách nào, Trần Lạc đành gọi Pháp Vương tới. Pháp Vương không cảm thấy đây là mùi thối, vậy thì để cho Pháp Vương làm đi. Sau khi có chó sát thủ và Cẩu thủ lĩnh, bây giờ đến đầu bếp cẩu online. Trần Lạc đứng ra rất xa lấy sách dạy nấu ăn bịt mũi lại. Hắn giơ tay chỉ chỉ dạy cho Pháp Vương cách làm. Pháp Vương cũng học theo rất ra dáng.
Đột nhiên Trần Lạc và Pháp Vương nghe thấy tiếng sủa gấp gáp của Ngân Lang. Pháp Vương ngẩn ra, sau đó nó vội vàng bỏ cái nồi xuống, biến mất trong chớp mắt. Trần Lạc nhìn vào cái ổ chó hào hoa. Chẳng nhẽ là? Samoyed sinh rồi? Sinh được mấy con? Màu trắng hay màu đen? Trần Lạc cũng không tiện đi vào, thế nên hắn cứ đi qua đi lại bên ngoài ổ chó. Mễ Phạn lườm hắn một cái, người không biết còn tưởng là ngươi sinh con đó.
Lần này không có kịch hay để xem rồi, thân thế của Samoyed thanh bạch, tuân thủ đạo làm chó, thế nên con đẻ ra chắc chắn là của Pháp Vương rồi. Mễ Phạn không hứng thú lắm, nó cũng không tỏ ra hóng hớt giống như lần trước nữa. Hơn 20 phút sau, cuối cùng cũng có kết quả. Tổng cộng có 5 con chó con, 4 đen 1 trắng. Mấy con màu đen đều là con đực hết. Con màu trắng là con cuối cùng được sinh ra. Trần Lạc tấm tắc, đây gọi là gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn ư. Pháp Vương vui vẻ kêu to:
“Ta có con gái rồi.”
Tổng cộng sáu con đực, một con cái. Rõ ràng là thái độ của Pháp Vương khi đối xử với con chó con màu trắng rất khác biệt. Lứa chó mạnh nhất đời thứ hai được sinh ra. Ta chính là bố chúng- Cẩu thủ lĩnh. Hơn nữa còn có 10 người anh trai rất mạnh nữa, vừa sinh ra đã là đỉnh phong trong số chó con rồi. Trần Lạc bận trước bận sau, hầu hạ tới tận buổi trưa. Tới tận khi Trần Lạc trông thấy mấy con chó con mới sinh ra đa ngủ thì hắn mới thở dài một hơi, đúng là hành hạ ta mất nửa cái mạng rồi. Hắn vừa thở phào một hơi thì lại thấy Ngưng Sương đi về phía căn phòng nhỏ của Mã Ngọc. Trần Lạc hỏi:
“Ngươi đang làm gì thế?”
Ngưng Sương quay đầu lại:
"Ta đi bảo chị Ngọc làm thêm một phần nạm bò hầm cà chua nữa, ta có thể ăn hết hai phần. Sắc mặt Trần Lạc đen lại, ngươi bị ngốc đó à? Tại sao lại không tinh tế được chút nào hết vậy? Mã Ngọc có chuyện đại hỉ của đời người, chẳng nhẽ lại không thể để cho cô ấy nghỉ ngơi một hôm ư? Mà cũng đúng, không biết trong đầu của mĩ nhân ngư chứa cái gì, cứ ngốc ngốc nghếch nghếch mãi như vậy đó. Trần Lạc nói với giọng không vui:
“Ngươi ăn ít đi vài bữa thì sẽ chết à?”