Ngưng Sương ngẩn ra, cô chu chu môi:
"Ngươi cáu gắt với ta, ta đi mách chị.”
Trần Lạc vội vàng kéo Ngưng Sương lại:
“Đừng mà đừng mà, không phải là ngươi muốn ăn nạm bò hầm cà chua hay sao, vậy ngươi nhận lời ta một chuyện là được.”
Ngưng Sương hỏi:
"Chuyện gì?”
Trần Lạc nói:
"Ngươi phải nghe lời.”
Vì nạm bò hầm cà chua, Ngưng Sương cũng liều luôn, cô gật gật đầu. Trong không gian của Trần Lạc có vài ngàn món ăn, nhưng mà lại không có nạm bò hầm cà chua. Trần Lạc không thích ăn nên hắn không trữ. Đằng nào cũng rảnh rỗi, thế nên hắn đi trêu đùa mỹ nhân ngư một lát luôn. Trần Lạc cười hi hi nói:
"Ngoan, nghe lời, chúng ta không ăn nữa.”
Ngưng Sương gật đầu:
“Được thôi.”
Nửa phút sau, Ngưng Sương mới phản ứng lại được, ta nghe lời rồi ta cũng không có để ăn ư? Ngưng Sương tức giận nói:
“Ngươi bắt nạt ta, ta cắn chết ngươi.”
Trần Lạc quay đầu chạy đi, không thể đánh với cô ấy được. Nếu như hắn đánh thua còn đỡ, nhỡ mà hắn đánh thắng thì còn đen đủi hơn. Ầy, một lời không hợp liền muốn cắn người là sao. Chớp mắt đã qua 10 ngày, Trần Lạc thầm tính toán, đại khái bây giờ cách ngày tinh thể của hắn hồi phục chắc cũng còn khoảng 1 tuần nữa... Ở trong một cái địa huyệt sâu trong lòng đất, có một bóng dáng tay cầm một viên tinh thể màu đỏ to như quả trứng gà đang chầm chậm hấp thu. Đây chính là Ly Hỏa. Ly Hỏa cảm thán, viên tinh thể này bền thật đấy, đã hấp thu lâu như vậy mà vẫn còn không ít năng lượng bên trong.
Đột nhiên cả người Ly Hỏa run lên, ôm lấy đầu, rên rỉ một cách kịch liệt. Như nghĩ tới điều gì đó, Ly Hỏa bắt đầu đè nén tiếng kêu lại, không dám kêu to, nhỡ có ai đó nghe thấy thì không hay. Nhưng mà thật sự rất đau, tại sao lại đau đến mức này cơ chứ. Một hồi lâu sau, không gian khôi phục vẻ yên ắng. Ly Hỏa cảm nhận được nguồn sức mạnh hơn đang chảy trong người. Ly Hỏa cực kì hưng phấn nhìn vào đôi bàn tay của mình. Ta có thực lực rồi, nó còn tăng gấp mấy lần trước đây nữa. Thật không ngờ sau khi đột phá cấp 10, sự tăng trưởng của sức mạnh sẽ lớn đến mức này. Ly Hỏa nhịn không được mà đấm một quyền vào tường của địa huyệt. Một đấm của Ly Hỏa làm cho địa huyệt kiên cố cũng phải có dấu hiệu muốn sụp xuống. Ly Hỏa cười lớn bước ra khỏi địa huyệt.
“Hôm nay, Ly Hỏa ta xuất thế rồi. Ta đã phải trốn chui chốn lủi biết bao lâu như thế, cuối cùng cũng tới ngày Ly Hỏa ta xuất thế rồi. Ta phải cho người của cả thế gian này biết Ly Hỏa ta là ai, tất cả đều phải quỳ phục dưới chân ta. Ha ha ha ha.”
Như nghĩ tới cái gì, sắc mặt Ly Hỏa trở nên bình tĩnh lại. Trên đời này hình như vẫn còn vài sự tồn tại nói không chừng có thể áp chế được ta. Đó chính là Hừng Đông thành. Rốt cuộc thực lực của Hừng Đông thành là như thế nào? Cao thủ đỉnh cấp trong nội bộ của nó rốt cuộc là có cấp bậc gì? Ly Hỏa không rõ. Rốt cuộc là có thể đánh lại ta hay không thế? Ly Hỏa hiểu rõ thực lực của nó đã đạt tới đỉnh phong. Những tinh thể có cấp bậc rất cao trong mắt người khác đã không còn có tác dụng gì với nó nữa rồi, giống như viên tinh thể cực kì hiếm thấy đang ở trong tay nó vậy. Nó muốn tiếp tục tăng cường thực lực của bản thân lên là một điều rất khó.
Ly Hỏa muốn tới tìm Hửng Đông thành để thử xem sao. Ly Hỏa sờ sờ cằm, chắc là không tới nỗi hắn chưa kịp thử đã qua đời đâu nhỉ? Còn về Đại Tráng, hừ, trước đây nó đã chẳng phải là đối thủ của ta rồi, bây giờ nó lại càng không có khả năng làm đối thủ của ta. Cứ thử xem năng lực của ta rốt cuộc là ở tầng nào đi đã rồi tính đi. Sau đó nó sẽ thử thu phục Đại Tráng sau, sau đó thâu tóm hết đám tang thi dưới trướng nó làm thuộc hạ, cùng nhau tới hủy diện Hừng Đông thành. Ly Hỏa bước từng bước to về phía trước, sau đó nó bay lên không trung một cách thần kì. Khi còn là cấp 10, Ly Hỏa không hề nắm được kỹ năng bay. Nó bắt đầu tìm kiếm mục tiêu từ trên không trung. Ly Hỏa nhanh chóng tìm thấy một cái căn cứ có số người rất đông.
…
Gần đây Pháp Vương không đi xa một phần là do lấy được tinh thể cấp vương của cá voi sát thủ. Nhưng phần lớn lí do là vì vợ nó sắp sinh, nó phải ở nhà canh chừng bên cạnh vợ, để được nhìn thấy con đầu tiên. Bây giờ vợ nó sinh xong rồi, con của nó cũng đang lớn lên một cách bình an khỏe mạnh, mà tinh thể trong tay nó cũng chỉ còn lại nửa non mà thôi. Pháp Vương là song dị năng chứ không phải là đơn dị năng giống Ly Hải. Một viên tinh thể không thể nào đủ cho Pháp Vương tăng từ cấp 9 vọt được lên cấp vương được. Bây giờ Pháp Vương đã đạt tới cấp 10, nó ít nhất phải cần 1 viên tinh thể cấp vương và vài viên tinh thể cấp 10 nữa, hoặc phải ăn một lượng thịt cá mập thật lớn nữa thì mới đủ. Cũng không thể đợi tới khi tinh thể trong tay hết sạch rồi mới đi tìm có đúng không? Thế nên, sau khi con sinh ra được 1 tuần, Pháp Vương lại đi ra khỏi căn cứ một lần nữa. Buổi đêm, Pháp Vương gặp phải một nhóm kẻ sống sót đang chửi mắng Trần Lạc và Hừng Đông thành.
“Đám khốn nạn ở Hừng Đông thành thật sự không phải là con người mà.”
“Lại còn gọi là Hừng Đông, ra nhổ vào.”
"Rốt cuộc tên Trần Lạc đó muốn làm cái gì cơ chứ. Rõ ràng bản thân hắn ta có thực lực mạnh, vậy mà lại không quan tâm gì đến những người còn sống sót khác cả, bản thân hắn ta chỉ quan tâm thu nhận tinh anh.”
“Thiên hạ hưng vong, đến cả những kẻ thất phu còn có trách nhiệm, hắn ta đúng là cái loại tiểu nhân chỉ biết tư lợi cho bản thân.”