Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 646: Chương 646: Ta Không Làm Nổi

“Ầy, tại sao Trần Lạc không thống nhất nhân loại lại cơ chứ. Ta thì ta ủng hộ việc hắn ta thống nhất nhân loại lại, nếu làm như vậy thì ít nhất là có thể đảm bảo ăn đảm bảo uống. Nhưng mà hắn ta chỉ quan tâm đến cảm nhận của bản thân, khốn kiếp thật.”

Pháp Vương lạnh mặt nhìn, dám mắng chủ nhân của nó ư? Mau nhìn đi, ở kia có một con chó to màu đen kìa, con chó kia to thật đấy.”

Những người còn sống sót kia đang trong tình trạng bụng đói cồn cào, bọn họ cũng chẳng có tâm trạng quan tâm trước sau gì nữa cả. Cái đói làm cho bọn hắn hoa mắt, tất cả đều lao về hướng Pháp Vương, trong đẩu bọn họ đã bắt đầu tưởng tượng đến viễn cảnh sau khi bắt được nó thì sẽ ăn như nào rồi. Pháp Vương giơ tay tát chết tên đầu tiên dám tiếp cận đến gần nó một cách dứt khoát. Mặt người đó trực tiếp đập thẳng xuống đất. Tất cả mọi người xung quanh bị dọa sợ đến ngẩn người, một người run run rẩy rẩy chỉ vào Pháp Vương:

"Đây là một con ác cẩu, giết người, nó dám giết người kìa.”

Pháp Vương giết chết luôn 6 người còn lại. Pháp Vương nghĩ vẫn cảm thấy không hiểu nổi. Các ngươi chỉ cho phép bản thân ăn thịt chó, nhưng lại không cho phép ta phản kháng ư? Ta mà phản kháng thì ta sẽ hóa thành ác cẩu? Thế thì để ta tự nhảy vào nồi, sau đó tự nấu lên rồi bưng lên mời các ngươi ăn luôn đi cho xong. Pháp Vương bắt đầu suy nghĩ một vấn đề. Giả dụ ta không gặp được chủ nhân, một con chó như nó sống trong thời mạt thế sẽ gặp phải những thứ gì? Lại giả dụ ta không có được thực lực như hiện tại, mà ta chỉ là một con chó hoang lang thang đáng thương thì sao? Pháp Vương nghĩ, có lẽ nó sẽ trở thành món thịt chó rồi cũng nên.

Cảm ơn ngươi, đã để ta gặp được ngươi vào lúc ta tuyệt vọng nhất. Thế nên, nếu có ai dám mắng ngươi thì dù chỉ một câu thôi, ta cũng sẽ không để kẻ đó tồn tại trên đời này. Ba ngày trôi qua, Pháp Vương nhìn bàn chân bị nhuộm đỏ của mình. Tại sao nơi đâu cũng có người mắng chủ nhân thế nhỉ? Cứ giống như là bọn hắn mắng chủ nhân vài câu thì họ có thể ăn no cơm vậy. Pháp Vương nhìn về nơi xa với vẻ mặt mờ mịt, nó cứ như vậy giết từng người, có một người tính một người, ai cũng đừng hòng sống yên lành. Cơ bản là bọn chúng đều đang mắng chủ nhân tư lợi ích kỷ, có năng lực nhưng không chịu đứng ra, để cho bọn hắn tự sinh tự diệt. Pháp Vương nhớ lại mấy ngày trước, sắc mặt Trần Lạc trầm ngâm ôm lấy nó mà nói:

“Không có ai hy vọng tất cả mọi người đều được sống sót hơn chính bản thân ta, nhưng ta không làm được. Ta không thể làm nổi.”

Lúc đó Pháp Vương cảm thấy không hiểu lắm lời mà Trần Lạc nói, nhưng bây giờ nó hiểu ra một chút rồi. Nhất định là trong lòng chủ nhân có nỗi khổ mà khó nói thành lời. Pháp Vương cứ đi như vậy, sau đó nó thấy một luồng ánh sáng của lửa xông thẳng lên trời ở phía đằng xa. Có một bóng dáng ở giữa không trung, đang điên cuồng cười lớn. Còn có cả tiếng khóc than của những người sống sót loáng thoáng vọng tới. Đó là Ly Hỏa. Ly Hỏa nhanh chóng tìm thấy một căn cứ siêu to có hơn 10 nghìn người. Số người của căn cứ này nhiều như vậy, thế thì có lẽ thực lực của căn cứ này cũng rất mạnh?

Nhưng sự thật lại là ngược lại, thực thực của căn cứ này có yếu ớt hơn những căn cứ chỉ có vài nghìn người rất nhiều. Bởi vì trong căn cứ này tập hợp gần như toàn là những người phế vật cấp 4 cấp 5, chỉ có một bộ phận rất ít là cấp 6. Người phụ trách căn cứ này chính là vương cấp đầu tiên của đời trước, Phương Phi Thần. Phương Phi Thần là người có trái tim thánh mẫu, làm sao mà có thể trơ mắt nhìn những người này đấu tranh trên bờ vực của cái chết cho được? Thực lực cấp 8 của hắn vừa mới kêu gọi, liền có một số lượng lớn những người lang thang đi đến. Ăn của ngươi, uống của ngươi. Mặc dù cuộc sống trôi qua rất khổ cực, cực kì mệt mỏi, nhưng mà cũng không phải là không có điểm gì tốt.

Không phải tất cả mọi người đều mất hết nhân tính. Nếu những người lang thang tìm thấy tinh thể tốt thì cũng sẽ không giao cho Hừng Đông thành, mà ngược lại họ sẽ giao cho người mà họ coi như là anh hùng, Phương Phi Thần. Có mất thì sẽ có được. Một thời gian trước, Phương Phi Thần cảm thấy bản thân sắp không chống đỡ được nữa, mỗi ngày ở đây đều có người chết đói, đến cả chuột cũng khó mà bắt. Thế nên hắn nghĩ tới Trần Lạc, gia nhập Hừng Đông thành. Nếu như Trần Lạc đồng ý ra tay cứu những người này thì hắn tình nguyện dốc sức vì Trần Lạc.

Nhưng lời đáp lại của Trần Lạc đó là nếu có một ngày nào đó, những người này mà có gan nảy sinh ác ý thì hắn sẽ giết hết tất cả. Lời đáp này làm cho Phương Phi Thần cảm thấy lòng lạnh đi, suy nghĩ của họ không giống nhau.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!