Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 651: Chương 651: Chơi Ăn Gian

Nhưng mà điều mà Pháp Vương khác con người đó là nó còn có thêm 1 cái đuôi. Điều này ngang với Pháp Vương có thêm cái tay thứ ba. Sức mạnh của cái tay thứ ba này của nó chẳng thua kém gì hai cái còn lại, thậm chí nó còn linh hoạt hơn, sức mạnh cũng lớn hơn. Lúc nãy nó không dùng là vì muốn làm cho Ly Hỏa mất cảnh giác. Mà Ly Hỏa ít đánh nhau với con người, thế nên nó khồn thể nào tưởng tượng được rằng đuôi cũng có thể công kích. Đời trước, số lượng những kẻ sống sót không quan tâm tới cái đuôi của Pháp Vương cũng không ít, nhưng mà bọn chúng cũng chẳng có cơ hội để tiết lộ sự lợi hại của cái đuôi đó ra ngoài.

Vì sao đời trước Trần Lạc lại liên tục thất thủ? Đó chính là vì kể cả Pháp Vương đã nằm bò xuống đất rồi, lưng hướng về phía Trần Lạc, thì cái đuôi của nó cũng có thể lập tức ra tay, đánh mạnh vào mặt của Trần Lạc. Giống như bây giờ vậy, lôi đình vẫy đuôi. Pháp Vương tụ hết tất cả số dị năng còn sót lại vào cái đuôi của mình, sau đó nó quất mạnh vào đầu của Ly Hỏa. Ly Hỏa bị đánh bay ra ngoài, trên mặt nó xuất hiện một vết hằn đỏ có thể thấy rõ bằng mắt thường. Năng lượng của lôi điện không ngừng làm Ly Hỏa cảm thấy tê liệt. Ly Hỏa phun ra một ngụm máu, nó chỉ vào Pháp Vương:

“Con mẹ nó chứ, ngươi chơi ăn gian?”

Pháp Vương cười đểu một tiếng, sau đó nó nhanh chóng áp sát Ly Hỏa. Đòn sát thủ của nó đã bị lộ, nó cũng không tiếp tục che giấu nữa, liên tục vẫy cái đuôi. Ly Hỏa đáng thương không có đuôi. Nếu như vây giờ nó đi cản cái đuôi của Pháp Vương lại, vậy thì làm sao mà cản được hai cái tay của Pháp Vương đây? Cuồng Lôi hét lên một tiếng:

"Pháp Vương, ta tới giúp ngươi đây.”

Pháp Vương cũng hét lên:

“Ngươi cút qua một bên tự chơi đi, ta không cần ngươi. Ngươi vào đây chỉ tổ làm ta vướng tay vướng chân.”

Cuồng Lôi bị đả kích nặng nề, đến cả tư cách để giúp đỡ Pháp Vương mà ta cũng không có nữa ư. Như này thì biết đến bao giờ ta mới có thể đuổi kịp nó đây trời. Thôi bỏ đi, ta phục rồi. Lúc này, những kẻ sống sót khác muốn tới để hớt tay trên tinh thể của thể đột biến cũng đi tới nơi. Cuồng Lôi lạnh giọng nói:

“Tất cả cút hết cho ta, các ngươi muốn đối địch với Hừng Đông thành à?”

Ly Hỏa thì ta không đối phó nổi, vậy chẳng nhẽ đám tôm tép này ta cũng không đối phó nổi hay sao? Mọi người vừa nhìn thấy liền nhận ra đó là Cuồng Lôi, là cao thủ đỉnh cấp của hệ lôi. Mặc dù không cam lòng, nhưng mà tất cả chỉ đành lùi ra phía xa để xem. Lúc này trên mặt Ly Hỏa đã chằng chịt vệt đỏ, nó càng ngày càng bất lực trước những cú đánh. Khí tức của nó cũng càng ngày càng trở nên yếu ớt. Đánh tay không như này nó không đánh lại động vật có 5 chi như Pháp Vương.

Ly Hỏa nằm ra đất thở thoi thóp, Pháp Vương vẫn không yên tâm, nó điên cuồng cào loạn về phía Ly Hỏa. Ly Hỏa chết mất rồi. Trên người Pháp Vương cũng chi chít vết thương, cả người nó ướt đẫm mồ hôi. Đôi mắt lạnh như băng của Pháp Vương bắt đầu thay đổi. Cuối cùng, khóe miệng nó cũng nhếch lên một nụ cười gian manh đắc ý.

Mặc dù Pháp Vương đánh thắng được Ly Hỏa, nhưng mà nó cũng chẳng khá khẩm hơn được là bao. Cảm giác kiệt sức. Nhìn thấy cảnh Ly Hỏa đã chết, còn Pháp Vương thì kiệt sức, những người xung quanh bắt đầu rục rịch. Lưỡng bại câu thương, ngư ông vớt cá? Cuồng Lôi đang đứng gần đó, cả hai đội thành viên cũng đuổi tới nơi. Nhìn thấy người của Hừng Đông thành đã tới cũng đông, những người còn sống ở đó không đông lắm, ai ai cũng không can tâm mà rời đi. Bọn hắn tưởng Cuồng Lôi đang cứu Pháp Vương, mà không hiểu rằng thực ra Cuồng Lôi đang cứu bọn họ. Kể cả Pháp Vương có kiệt sức thì cũng không phải là đối thủ mà bọn họ có thể chống lại. Cuồng Lôi tiến về phía Trước, hắn cúi đầu gập eo nói:

"Pháp thủ lĩnh, ta đã báo cho thủ lĩnh rồi. Với tốc độ của thủ lĩnh, có lẽ hắn sẽ nhanh chóng tới đây thôi.”

Một tiếng Pháp thủ lĩnh làm cho Pháp Vương đang nằm thở dốc trên đất mà trong lòng cũng nở hoa. Tên nhóc này miệng ngọt thật đấy. Cuồng Lôi rụt rè cẩn thận hỏi:

"Pháp thủ lĩnh à, vì sao thiên lôi mà ngươi đánh ra lại là màu tím thế, có thể dạy cho ta không?”

Xin học hỏi từ Pháp Vương liệu có mất mặt không? Không mất mặt nha. Tâm trạng của Pháp Vương không tồi:

“Đợi đến khi ta nghỉ ngơi xong, thì để ta xem tên nhóc nhà ngươi có ngộ tính tới đâu đã.”

Lúc này, ở nơi không xa sảy ra trận chiến. Pháp Vương híp mắt lại, nó cố gắng gượng người dậy, nhanh chóng bay qua đó. Phương Phi Thần đã cháy thành một cái người than, nhưng mà nhìn mặt thì vẫn nhận ra được hắn là ai. Có vài kẻ sống sót đi tới đây thì nhận ra Phương Phi Thần, đây là một lão đại cấp 8 đó, còn không mau mở não hắn ra? Hai người bạn của Phương Phi Thần vì để bảo vệ hắn nên đã đánh nhau với mấy người sống sót này. Bọn hắn đang nỗ lực chống đỡ thì Pháp Vương đuổi tới, cho mỗi người một chưởng. Trận chiến kết thúc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!