Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 652: Chương 652: Số Lượng Lớn Tang Thi

Pháp Vương dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía Phương Phi Thần, nó biết người này, người này suýt chút nữa thì chết dưới tay chó sát thủ. Thật không ngờ hôm nay hắn ta lại không hề bán đứng Hừng Đông thành. Nếu như hắn ta bán đứng, nói không chừng sự việc sẽ rất phức tạp. Làm người tốt thì chết sớm nha, hơn nữa lúc chết còn không được yên nghỉ nữa cơ.

Trần Lạc tới trễ, hắn thở dốc, mẹ ơi, mệt muốn chết hắn luôn. Nếu như không phải lúc trước khi xuất phát hắn đã hỏi Mễ Phạn thì hắn sẽ lo lắng chết mất. Việc Pháp Vương có thể giết chết Ly Hỏa thật sự là nằm ngoài dự liệu của Trần Lạc. Mặc dù song dị năng cấp 10 cũng có thể miễn cưỡng tính là cấp vương, nhưng mà sự chênh lệch giữa cấp vương và cấp 10 đúng là không nhỏ chút nào. Mà Ly Hỏa cũng không phải là tang thi cấp vương bình thường. Pháp Vương đúng là không hổ danh là Pháp Vương nha. Pháp Vương thuật lại chp Trần Lạc nghe về chuyện của Phương Phi Thần. Trần Lạc nhìn nhìn, coi như cũng là có duyên có phận đi.

Đời trước hắn ta bị Ly Hỏa giết chết, đời này kết cục của hắn ta vẫn là như thế. Vận mệnh là không thể thay đổi ư? Không, vận mệnh thay đổi rồi, đời trước Ly Hỏa ngông cuồng hết hơn nửa năm thì nó mới chết cơ. Bây giờ, nó vừa mới xuất thế đã chết mất rồi. Mà người giết chết nó còn là Pháp Vương nữa chứ. Đời trước, Pháp Vương không những không giúp đỡ con người, nó còn cực kì thù hận con người, bởi vì nó bị con người làm tổn thương quá sâu sắc. Đời này, vậy mà nó lại đứng về phía con người. Trần Lạc ngậm ngùi cảm thán. Hắn trầm tư suy nghĩ một lát, sau đó nói với hai người bạn của Phương Phi Thần:

“Nếu như có một ngày nào đó, có một lượng lớn tang thi giống như Ly Hỏa xuất hiện, khoảng vài trăm con như thế, thậm chí có cả nghìn con. Vậy các ngươi có bao nhiêu cái mạng để có thể đi cứu những người còn sống ở tầng thấp đó? Các ngươi đối xử tốt với họ, cứu vớt bọn họ, vậy bọn họ có đối xử tốt với các ngươi không? Từng người một đều chạy chẳng thấy bóng dáng đâu nữa rồi. Nể mặt Phương Phi Thần, nếu như các ngươi đồng ý, thì các ngươi có thể trực tiếp gia nhập vào Hừng Đông thành.”

Lữ Thần, Trương Dương nhìn thấy Phương Phi Thần đã chết, đúng ra bọn hắn còn đang khóc lóc. Nhưng sau khi nghe thấy câu nói của Trần Lạc, bọn họ đều dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn hắn.

“Ngươi đang nói cái gì thế? Có một tên thôi đã khó tiêu diệt rồi, bây giờ lại còn có vài trăm, thậm chí có cả nghìn tên? Có chừa đường sống cho con người không vậy?”

Trần Lạc lắc lắc đầu:

"Tin hay không thì tùy các ngươi.”

Trần Lạc đề nghị:

"Chúng ta cùng giúp Phương Phi Thần an nghỉ đi, thế nào?”

Bọn họ cũng không tổ chức tang lễ long trọng gì cả, Trần Lạc tìm một nơi sạch sẽ, sau đó chuẩn bị chôn cất Phương Phi Thần một cách đơn giản. Đôi mắt của Trương Dương đỏ ửng lên:

“Chúng ta lấy tinh thể ra đi, nếu không thì sau khi anh Phương chết cũng sẽ không được yên nghỉ. Anh Phương cũng từng nói, nếu như có một ngày nào đó hắn chết, thì hắn cũng muốn được góp nốt một phần sức lực cuối cùng.”

Trần Lạc cũng chẳng thiếu một viên tinh thể cấp 8 như này, nhưng mà hắn không thiếu là chuyện của hắn không thiếu, Trần Lạc cũng không dám đảm bảo những thành viên đứng sau lưng hắn liệu có ai bị viên tinh thể này làm cho mù mắt rồi hay không. Mà cũng nên để cho Phương Phi Thần dốc nốt chút sức lực cuối cùng. Trần Lạc đem tinh thể đưa cho Lữ Thần và Trương Dương. Trần Lạc lấy ra nén hương, sau đó hắn cúi người trước mộ của Phương Phi Thần.

"Người anh em, lên đường bình an.”

Trương Dương và Lữ Thần nhìn thấy cảnh này, với địa vị và sức mạnh của Trần Lạc thì hắn làm như này đã coi như là cho Phương Phi Thần mặt mũi lắm rồi. Hắn không phải kẻ máu lạnh giống như những lời Phương Phi Thần nói. Khả năng là hắn thật sự có nỗi khổ gì đó khó nói. Hai người đều đồng ý gia nhập Hừng Đồn thành, Trần Lạc bảo Cuồng Lôi đưa hai người đó về căn cứ chi nhánh. Tất nhiên là đầu của Ly Hỏa cũng sẽ bị mở ra, thi thể của nó cũng không thể để lãng phí được. Trần Lạc cố ý thu lại, nhỡ có ngày nào đó cần dùng tới thì sao? Trần Lạc và Pháp Vương, đôi anh em bọn hắn đi riêng với nhau. Pháp Vương lè lưỡi ra:

"Đưa cho Mễ Linh đi, đây là hệ hỏa đó.”

Trần Lạc cười lắc lắc đầu:

“Đây là viên tinh thể mà ngươi dùng mạng để đổi lấy, thế nên ngươi tự giữ lấy đi.”

Viên tinh thể này đúng thật là thích hợp với Mễ Linh, nhưng mà để cho cô ấy tăng lên cấp vương sớm như thế thì có tác dụng gì đâu. Dù sao thì cô ấy cũng có Mễ Phạn bảo vệ, sẽ không thể sảy ra chuyện gì cả. Nhưng Pháp Vương thì không giống thế nha. Nếu như Pháp Vương tăng lên tới cấp vương, vậy thì cả đất trời này nó sẽ tùy ý mà đi, Trần Lạc cũng sẽ không cần lo lắng cho nó nữa. Pháp Vương kinh ngạc nhìn Trần Lạc:

“Đột nhiên ngươi tốt như vậy làm ta cảm thấy không quen chút nào nha.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!