Trần Lạc ôm lấy vai Pháp Vương:
“Haizz, từ bao giờ mà giữa chúng ta lại có kiểu trọng sắc khinh bạn như thế bao giờ đâu.”
Từ phía xa xa truyền lại tiếng hát hợp ca:
“Tình anh em chúng ta còn cao hơn cả trời, rộng hơn cả đất.”
Sau khi về tới căn cứ, tâm trạng của Trần Lạc rất tốt, tất cả mọi chuyện đểu đang phát triển theo hướng tốt đẹp. Người anh em của ta một mình cũng giết chết được một cấp vương, chẳng nhẽ điều này không nên chúc mừng một chút hay sao? Trần Lạc định để cho Mã Ngọc- người có cơ thể đã khá hơn- chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn. Sau khi cơ thể Mã Ngọc ổn lại, Trần Lạc cũng không trêu chọc cô, hắn coi như là chưa có chuyện gì sảy ra cả. Đều là người trưởng thành cả rồi, ai còn lấy chuyện này ra đùa nữa? Nhưng mà ở đây còn có một mỹ nhân ngư ngốc nghếch đáng yêu nữa mà. Trần Lạc cứ trông thấy Mã Ngọc là sẽ thấy Ngưng Sương đang ở cạnh cô truy hỏi:
“Chị Ngọc, rốt cuộc là khi đó ngươi cảm thấy khó chịu ở đâu vậy, ta vừa mới học được chiêu chữa trị bằng nước, hay là ta dùng thử cho ngươi xem nhé?”
Cả cái đầu Mã Ngọc như muốn phình ra. Trần Lạc nghe thấy thì bật cười rất không có đạo đức. Mã Ngọc nghe thấy tiếng cười thì xấu bụng nói:
"Ngày trước chị Mễ Lạp của ngươi cũng từng bị loại bệnh này rồi, cô ấy biết đó, ngươi đi hỏi cô ấy đi.”
Ngưng Sương ồ một tiếng, sau đó cô ấy nhanh chóng chạy về phòng. Trần Lạc cười ngượng một tiếng, cũng chỉ có Mã Ngọc mới có cái gan nói câu này mà thôi. Sau khi dặn dò Mã Ngọc xong, Trần Lạc quay về phòng. Hắn vừa về liền thấy Mễ. Lạp đang lấy ra một bộ trường sam màu trắng rất tinh tế đưa cho Ngưng Sương.
“Ta cảm thấy bộ đồ này rất hợp với ngươi. Ngưng Sương, ngươi thử xem sao?”
Ngưng Sương vui vẻ gật đầu. Mễ Phạn mở to mắt mà nằm một bên nhìn, nó hét lên:
“Ta cũng thích, ta cũng muốn có.”
Mễ Lạp buồn cười, cô nói:
“Ngươi có thích thì cũng có tác dụng gì đâu, ngươi mặc thế nào được?”
Mễ Phạn nói:
"Trần Lạc nói khi nào ta tới cấp vương thì ta sẽ có thể biến hình được. Chẳng nhẽ không nên chuẩn bị trước một chút ư?”
Ngưng Sương trêu đùa nó:
“Ngươi còn lâu mới tới lúc đó, đợi khi nào ta mặc chán thì ta sẽ để lại cho ngươi.”
Mễ Phạn bất mãn nói:
"Dựa vào đâu mà bắt ta mặc đồ thừa của ngươi cơ chứ?”
Đúng vậy, dựa vào đâu mà bắt Mễ Phạn ta mặc đồ dư lại của ngươi chứ. Trần Lạc đoạt lấy, thả vào trong phòng của Mễ Phạn.
…
"Đại ca, chúng ta bắt tới đây một người, mời ngươi dùng.”
Hai con tang thi áp giải một người đàn ông trên người dính toàn máu tươi đi vào, một con đi bên trái, một con đi bên phải. Chúng kéo người đàn ông tới trước mặt Đại Tráng. Bây giờ đồ ăn của Đại Tráng còn cần tự tay hắn đi bắt hay sao? Tất nhiên là sẽ có đàn em hiếu kính dâng lên cho nó rồi. Đại Tráng đang ăn một loại quả dại rừng không rõ tên, nó đang ngồi trên một hòn đá bằng phẳng, Kinh Cức đang bóp vai cho nó. Đại ca ư? Thạch Cao Dương sợ hãi nhìn về phía Đại Tráng, hắn ta chính là cái tên xui xẻo bị bắt về.
Bản thân hắn ta đã là cao thủ đỉnh cấp cấp 8 rồi, thế mà hắn vẫn bị hai tên tang thi này liên thủ đánh bại một cách dễ dàng. Trong lúc mặt Thạch Xao Dương đang mếu máo khóc không ra nước mắt, tự cảm thán tại sao bản thân lại gặp phải hai con tang thi có khả năng là đột biến thể thì con mẹ nó chứ, hóa ra hai con tang thi này còn có đại ca ư? Hơn nữa xung quanh cái tên được gọi là đại ca này còn có rất nhiều tang thi khác vây quanh bảo vệ. Chỉ dựa vào cảm giác thôi, Thạch Cao Dương cũng cảm thấy chẳng có con tang thi nào trong số này là đơn giản hết, đây đều là những con tang thi mà không phải những con tang thi bình thường ngoài kia có thể so sánh được.
Thế nhưng những con tang thi như thế lại đều là đàn em của con tang thi kia ư? Con tang thi giới tính nữ đang đứng sau lưng bóp vai cho vị đại kia liếc nhẹ Thạch Cao Dương một cái, da đầu của Thạch Cao Dương liền cảm thấy tê rần lên. Lần này ta gặp phải thi hoàng rồi hay sao? Thạch Cao Dương cố gắng vùng vẫy.
"Đại, đại ca, ta là lão đại của một căn cứ. Ngươi thả ta đi, ta có thể cung cấp cho ngươi những thứ mà ngươi thích ăn mãi mãi. Nếu như ngươi ăn mình ta, thì cũng chỉ tính là được một bữa no mà thôi. Nhưng nếu ngươi thả ta đi? Ta có thể đảm bảo ngươi ăn bữa nào cũng no mà.”
Có rất nhiều thể đột biến bị qua mắt như vậy rồi, thế nên bây giờ Thạch Cao Dương lấy chiêu này ra để qua mắt Đại Tráng. Đại Tráng nhổ cái hạt của quả rừng ra, nó lười biếng liếc nhìn Thạch Cao Dương một cái, đây là lão đại của một căn cứ cơ à? Đại Tráng nói:
"Không tồi, không tồi.”
Trong lòng Thạch Cao Dương cực kì vui mừng, nhưng mà câu tiếp theo của Đại Tráng lại khiến cho hắn ta trợn mắt há mồm.