“Bảo ta thả ngươi ra thì cũng được thôi, nhưng mà ngươi phải thu thập thông tin từ phía con người về cho ta.”
Đại ca có thể bảo ta làm nội gián ở đây, phản bội thế giới của tang thi. Vậy thì tại sao Đại Tráng ta lại không thể đào tạo một người làm nội gián, giúp ta thu thập thông tin theo chiều ngược lại cơ chứ? Thạch Cao Dương không thể ngờ rằng tên Đại Tráng này lại muốn hắn ta thu thập tin tức về cho nó. Sau khi sự kinh ngạc qua đi, Thạch Cao Dương liền gật đầu đồng ý:
“Ta tình nguyện dốc sức cho ngươi.”
Hắn ta cứ thoát được khỏi tình huống này đi đã rồi tính sau. Đại Tráng cười híp mắt lại:
“Nhắm mắt lại đi.”
Dứt lời, liền có tang thi tiến đến bịt mắt Thạch Cao Dương lại. Đại Tráng cọ cọ trên người mình, cọ ra được một cục bùn, sau đó hắn kêu Thạch Cao Dương há miệng ra. Thạch Cao Dương không dám làm trái lời, một vật thể mềm mềm, mang theo mùi hôi thối rơi vào trong miệng của hắn ta. Thạch Cao Dương ọe một tiếng, hắn ta cảm thấy cực kì buồn nôn. Thạch Cao Dương run rẩy hỏi:
“Ngươi cho ta nuốt cái gì vậy?”
Đại Tráng cười ha ha nói:
“Cũng không có gì, bây giờ ngươi đã trúng phải độc của ta, nếu như trong vòng 3 tháng mà ngươi không uống thuốc giải thì chắc chắn ngươi sẽ chết.”
Đại Tráng vỗ vỗ vào mặt Thạch Cao Dương:
“Ngươi phải hiểu rằng ta làm như vậy đều là vì muốn tốt cho ngươi mà thôi, nếu không làm như vậy thì sao ta tin ngươi được cơ chứ? Giữa việc bây giờ ngươi sẽ bị giết ngay lập tức và việc bản thân bị trúng độc, ngươi chọn cái nào?”
Vẻ mặt Thạch Cao Dương khổ sở, đại ca đúng là không hổ danh là đại ca, từ trước tớ giờ hắn chưa từng nhìn thấy con tang thi nào có thủ đoạn độc ác như vậy cả. Bây giờ phải làm thế nào bây giờ, ta đã bị trúng độc của nó rồi. Rốt cuộc đây là độc gì vậy? Chắc là ta sẽ không biến thành tang thi đâu nhỉ? Đại Tráng xua xua tay:
"Đi đi, có chuyện gì phiền não thì ngươi có thể báo lại cho ta, ta sẽ giúp ngươi giải quyết hết.”
Thạch Cao Dương ngơ ngác quay về căn cứ của bản thân, hắn ta chỉ đi ra khỏi căn cứ một chuyến bình thường thôi, vậy mà lại gặp phải cơn ác mộng này. Bánh bao nhỏ đứng ở một bên quan sát hết tất cả, điều này cũng có nghĩa là Trần Lạc cũng biết hết mọi chuyện rồi. Trần Lạc xoa xoa đầu, Đại Trán đang muốn làm cái gì vậy? Nó đi theo con đường của đại ca, làm cho đại ca không còn con đường nào để đi ư? Đại ca làm chuyện gì với nó, nó lại làm y chang những chuyện như thế lên người một người khác.
Thạch Cao Dương quay về tới căn cứ, hắn lập tức tìm dị năng giả hệ quang minh và dị năng giả có độc tính hiếm hoi tới kiểm tra giúp hắn. Nhưng mà bọn hắn chẳng tra ra cái gì cả, hoàn toàn không có độc. Trong đầu Thạch Cao Dương chợt nảy ra một ý nghĩ. Trước khi hắn ta rời đi, con thi hoàng kia có nói nếu như hắn ta gặp phải chuyện gì phiền phức não thì có thể nói, nó sẽ giải quyết giúp hắn ta. Ta thì có thể có chuyện gì phiền não cơ chứ? Tất nhiên là Hừng Đông thành rồi, cái căn cứ đó cứ đè lên người hắn, làm hắn không thể lật người được.
Thiên hạ này đã khổ vì Hừng Đông thành nhiều rồi. Liệu ta có thể bảo tên thi hoàng này đi diệt Hừng Đông thành không nhỉ? Hừng Đông thành rất trâu bò, nhưng con tang thi này cũng là kẻ sâu không đo được nha. Tang thi và con người tuyệt đối là hai phía đối lập với nhau, chắc chắn là Hừng Đông thành và con thi hoàng này sẽ ở tình thế một núi không thể chứa hai hổ. Cứ làm như vậy đi, nếu không, chỉ dựa vào sức của chúng ta thì không thể nào đánh lại Trần Lạc nổi. Thạch Cao Dương suy nghĩ một chút, hắn ta vẫn nên tìm thêm người giúp sức thì hơn. Dù sao thì cũng có suy nghĩ thành lập một tổ chức liên minh lật đổ Hừng Đông thành mà.
Trước đây bọn chúng cảm thấy không có hy vọng, nhưng bây giờ có thi hoàng ở đây, thì bọn chúng bắt đầu có hy vọng rồi. Người đầu tiên Thạch Cao Dương tìm tới đó là... Vạn Kiệt Quy. Tên nhóc họ Vạn này là kẻ cực kì đáng thương. Đại ca Diệp Vũ một thời huy hoàng của hắn ta bị Trần Lạc giết chết, nhưng cuối cùng hắn ta cũng không quy thuận dưới chân Trần Lạc. Tính ra thì thực lực của hắn ta cũng không tồi, mặc dù không phải là cấp 8, nhưng mà hắn ta cũng đã ở cấp 7 rất lâu rồi. Hơn nữa hắn ta còn có một số thuộc hạ là thành viên cũ dưới trướng Diệp Vũ ngày xưa. Chắc chắn hắn ta hận Trần Lạc đến tận xương tủy.
Ngày đó Trần Lạc bảo Vạn Kiệt Quy là hãy tự tìm kiếm ý nghĩa về sự tồn tại của bản thân đi. Vạn Kiệt Quy khổ sở suy nghĩ rất lâu, cuối cùng hắn cũng tìm ra rồi. Hắn tìm kiếm đám thủ hạ của Diệp Vũ, với khẩu hiệu muốn báo thù cho Diệp Vũ. Đợi khi bọn chúng tụ tập lại đông đủ thì dẫn theo bọn chúng, lấy đầu của chúng, giúp bản thân bước lên đỉnh vinh quang. Vô sỉ ư? Vạn Kiệt Quy không hề cảm thấy vậy. Mặt mũi có thể lấy làm cơm để ăn à? Hắn ta cũng không ngờ rằng Thạch Cao Dương lại tìm tới bản thân. Thạch Cao Dương dò hỏi:
“Ngươi cảm thấy Hừng Đông thành như thế nào?”
Vạn Kiệt Quy vừa nghe thì trên mặt hắn liền lộ ra vẻ mặt cực kì căm thù.