“Ta và Hừng Đông thành quyết không đội trời chung, nếu như ta không thể báo thù cho đại ca thì ta thề sẽ không làm người.”
Thạch Cao Dương đã quan sát Vạn Kiệt Quy lâu rồi, hắn ta cảm thấy có thể tin tưởng được. Điều này chỉ có thể chứng minh rằng diễn xuất của Vạn Kiệt Quy rất đỉnh. Thạch Cao Dương dè dặt cẩn thận nói ra kế hoạch của bản thân:
"Ta gặp được một con thi hoàng có thực lực rất mạnh...”
Trong lòng Vạn Kiệt Quy âm thầm run lên, Tiểu Vạn ta lại lập đại công rồi. Đợi tới khi Thạch Cao Dương rời đi, Vạn Kiệt Quy liền nhanh chóng hồi báo lại với Vưu Lý về mọi chuyện. Sau khi biết tin, Trần Lạc không hề hoảng hốt gì cả. Hắn nói:
“Không gấp. Ngươi để cho tên Thạch Cao Dương này đi tìm thêm nhiều người một chút đi đã. Để ta xem có những tên nào có ý định đối đầu với ta. Tiện đây thu lưới một mẻ luôn. Tiểu Vạn, ta cảm thấy rất vui vì ngươi đã tìm ra được ý nghĩa của sự tồn tại của chính bản thân.”
Vạn Kiệt Quy nói với giọng nịnh nọt:
"Tất cả đều là nhờ tiên nhân chỉ điểm cả.”
Trần Lạc cười nhạt một tiếng, đúng thật là vô tình trồng liễu, liễu mọc xanh mà. Những người này đều chỉ là mấy tên hề thích nhảy nhót lung tung mà thôi. Để cho bọn chúng hội họp lại với nhau đi, để Trần Lạc xem xem rốt cuộc là có những ai ở đây. Không phải là bọn chúng định kiếm Đại Tráng, để Đại Tráng đi đánh nhau với ta hay sao? Cũng tốt, để ta xem thử thái độ của Đại Tráng đối với việc này là như thế nào luôn thể. Đến lúc đó, bọn chúng mà biết tang hoàng đáng sợ trong mắt bọn chúng là đàn em của ta thì chắc chắn vẻ mặt của bọn chúng sẽ rất đặc sắc cho xem.
Mễ Phạn cũng đã đạt cấp 9 được một khoảng thời gian rồi, thời gian gần đây nó vẫn luôn chăm chỉ hấp thụ tinh thể hệ tinh thần cấp vương, tiến bộ cực kì nhanh. Tối ngày hôm nay, nó đã đạt tới cấp 10. Sau khi cơn đau qua đi, Mễ Phạn cảm nhận một chút, sau đó nó vươn cái móng vuốt của mình ra.
“Ta biến.”
Một cánh tay thon dài trắng nõn mịn màng xuất hiện. Mễ Phạn cực kì kinh ngạc, vui mừng.
“Ta biến, ta biến, ta biến biến biến.”
Một lát sau, Mễ Phạn đi tới trước gương. Trong gương xuất hiện một thiếu nữ có làn da trắng như tuyết với đôi mắt màu xanh dương. Mễ Phạn ngẩn ra nhìn đôi tai của bản thân, tại sao cái này lại không biến đổi nhỉ. Còn cả cái đuôi của nó nữa.
…
Mễ Phạn ngơ ngác nhìn bản thân trong gương, nó cảm thấy có một cảm giác rất kì lạ. Mễ Phạn suy nghĩ một chút, sau đó nó lấy bộ váy dài màu trắng đã chuẩn bị từ trước ra mặc lên người. Mễ Phạn không ngờ bộ váy dài này nhanh như vậy đã có thể lấy ra dùng rồi. Ầy, phải mặc nó lên thế nào đây? Mễ Phạn vụng về tay chân, cuối cùng cũng mặc xong bộ váy lên người. Ầu, thật không tồi nha. Sau khi mất 1 lúc để thích ứng, Mễ Phạn liền mở cửa, rực rỡ xuất hiện. Nhưng mà nhất thời, trong lòng Mễ Phạn vẫn có một cảm giác gì đó rất kì lạ quẩn quanh. Nói một cách chính xác thì nó cảm giác hơi ngại ngùng. Vào đúng lúc này, cửa bị mở ra, là Mễ Lạp. Mễ Lạp vừa mở cửa, vừa nói:
"Mễ Phạn, ăn cơm thôi, hôm nay có cá mà ngươi thích ăn đó.”
Vừa mở cửa, Mễ Lạp liền phát hiện ra trong phòng bỗng nhiên lại xuất hiện một người lạ. Cô không quen người này. Mễ Lạp bỗng nghĩ tới một khả năng, cô lắp bắp nói:
"Ngươi là Mễ Phạn ư?”
Mặt Mễ Phạn đỏ lên, nó lao vào trong lòng của Mễ Lạp:
“Là ta đây, Mễ Phạn đây.”
Trong lòng Mễ Lạp cảm thấy rất kì quái. Mễ Lạp cực kì thích Mễ Phạn, khi Mễ Phạn vẫn còn là một con mèo con thì cô ấy đã đem nó về nhà. Mễ Phạn có nhan sắc làm người ta giật mình như vậy, cộng thêm việc tính cách của nó cực kì khiến người khác yêu thích, ai mà không yêu cho được cơ chứ? Đặc biệt là sau mạt thế, Mễ Phạn còn thể hiện cho người ta thấy tác dụng mà không có ai có thể so sánh được. Có thể nói một cách thoải mái rằng có cộng cả Mễ Lạp và Mễ Linh lại cũng không phát huy được tác dụng lớn như Mễ Phạn, mãi mãi không thể sánh bằng.
Đây chính là con cưng của tất cả mọi người một cách đúng nghĩa. Nhưng mà có một ngày, Mễ Phạn biến thành người, thực ra trong lòng Mễ Lạp cũng có chuẩn bị tâm lý sẵn rồi. Nhưng mà cô nhìn Mễ Phạn lúc này, trong lòng Mễ Lạp vẫn cảm thấy rất kì lạ. Ngưng Sương cũng là hóa hình, nhưng mà từ khi Ngưng Sương mới xuất hiện thì đã là trong hình dáng con người rồi, thế nên Mễ Lạp không có cảm giác gì kì quái cả. Sau khi tiêu hóa xong thông tin, Mễ Lạp cười nói:
“Đi thôi, công chúa nhỏ Mễ Phạn, chúng ta chuẩn bị đi ăn cơm nào.”
Mễ Phạn cúi đầu đi theo phía sau Mễ Lạp. Thực ra ngay từ trước khi có thể hóa thành hình người, Mễ Phạn đã muốn làm một chuyện. Trần Lạc, mau dẫn ta đi chơi game đi! Nhưng lúc này nó lại ngại ngùng giống như một bé gái vậy. Lúc này Mễ Lạp mới chú ý tới cái đuôi của Mễ Phạn, cô ấy giật mình nói:
"Tại sao cái này vẫn ở đây vậy?”