Mễ Phạn cũng cảm thấy rất kì lạ:
“Chuyện này thì ta cũng không biết nữa.”
Ngưng Sương đang nằm trên sofa, ăn khoai tây chiên. Cô ấy liếc mắt nhìn một cái, ầy, ở đâu tự nhiên lại xuất hiện môtk cô gái nhỏ ở đây vậy? Ngưng Sương âm thầm cảm nhận khí tức, là Mễ Phạn ư? Ngưng Sương nói với vẻ không thể tin được:
"Mễ Phạn đạt tới cấp vương rồi ư? Nhanh như vậy luôn sao?”
Lúc này Mễ Phạn mới phản ứng lại, đúng vậy, nó mới cấp 10 mà đã có thể hóa hình rồi ư? Chẳng nhẽ đây là lí do mà đuôi của nó vẫn còn ư? Mặc dù có thể biến hình, nhưng mà cũng chưa có thể biến hoàn toàn. Mễ Phạn đi tới trước sofa, nhắm chuẩn vào một vị trí trên sofa. Sau đó... Mễ Phạn nhảy lên, nhảy thẳng vào sofa, sau đó nó thả chân xuống, ngồi lên trên sofa. Ngưng Sương tỏ ra không thể hiểu nổi mà nói:
"Đây là ngươi đang ngồi lên sofa ư? Chẳng phải ngươi chỉ cần đi tới rồi ngồi xuống là được rồi à?”
Mễ Phạn ngẩn ra:
"Hình như là như vậy thật, nhưng mà ta quen rồi.”
Mễ Lạp trông thấy thì không nhịn được mà bật cười.
"Nạm bò hầm cà chua tới rồi.”
Mã Ngọc bê một món ăn đi tới. Nhìn thấy Mễ Phạn, Mã Ngọc tò mò hỏi:
"Cô ấy là ai thế?”
Trong lòng Mã Ngọc thầm nghĩ, không nhẽ là ai đó mà Trần Lạc mới nhặt từ bên ngoài về ư? Ngưng Sương nói:
"Đây là Mễ Phạn đó.”
Mã Ngọc kinh ngạc tới mức tay cũng cầm đồ không chắc nữa, nạm bò hầm cà chua cứ thế mà muốn đổ luôn ra ngoài. Ngưng Sương thấy thế thì liền dùng tốc độ nhanh tới mức không ai sánh nổi, trước khi cái bát rơi xuống đất, cô đã đỡ được nó một cách vững vàng. Ngưng Sương lau mồ hôi lạnh:
"Nguy hiểm quá.”
Trần Lạc đi kiểm tra vườn rau một vòng. Khi hắn về tới nơi liền nhìn thấy hai cái tai đầy lông của Mễ Phạn. Điều này khiến cho Trần Lạc kinh ngạc tới mức trợn mắt há mồm. Nó đã hóa hình rồi ư? Không phải là phải chờ tới cấp vương mới có thể hóa hình ư? Vậy mà Mễ Phạn mới cấp 10 đã có thể hóa hình rồi? Khả năng là do Mễ Phạn không phải là cấp 10 bình thường, thế nên không thể lấy lý lẽ bình thường để áp lên người nó được. Mễ Phạn lắc lắc cái đuôi theo bản năng:
"Trần Lạc, ăn cơm xong thì dẫn ta đi chơi game đi.”
Giọng nói của Mễ Phạn mềm mại dịu dàng. Trần Lạc vô thức gật đầu. Đằng nào thì hắn cũng chẳng có chuyện gì để làm, ngày nào cũng rảnh rỗi tới mức ngu người ra. Mà kể cả hắn có bận gì đó thì cũng không thể từ chối Mễ Phạn được. Mọi người bắt đầu ăn cơm. Tất cả mọi người đều như có như không mà âm thầm đáng giá Mễ Phạn. Mễ Phạn nói:
“Mặc dù ta biết rằng trông ta rất đáng yêu, nhưng mà các ngươi cũng đừng nhìn ta như thế nha. Mọi người cứ nhìn như vậy làm ta cảm thấy rất xấu hổ.”
Vị trí trung tâm trên bàn ăn hôm nay chính là Mễ Phạn. Ghế mà Mễ Phạn ngồi là một cái ghế cao hình tròn, có thể tự do điều chỉnh lên xuống. Những cái ghế bình thường khác, Mễ Phạn ngồi không thể với tới bàn ăn được. Trước đây, mỗi khi ăn cơm, đều có Trần Lạc hoặc Mễ Lạp gắp sẵn đồ ăn sau đó bỏ vào bát của Mễ Phạn. Dù sao thì cũng không thể hy vọng một con mèo có thể tự gắp đồ ăn mà, có đúng không? Thấy Trần Lạc có vẻ không hề có ý muốn gắp đồ ăn cho mình, Mễ Phạn kì quái nói:
“Ngươi còn ngẩn ra đó làm gì, mau gắp thức ăn cho ta đi.”
Trần Lạc cứ như đang ngủ mơ, hắn giật mình nói:
“Ồ ồ.”
Trần Lạc gắp cho nó một miếng cá, thậm chí còn cẩn thận gỡ hết xương ra. Mễ Phạn trực tiếp dí mặt vào trong bát ăn. Trần Lạc ngại ngùng cười:
"Mễ Phạn à, hay là ngươi thử luyện tập dùng đũa đi?”
Mễ Phạn tỏ ra rất có hứng thú. Nó cầm lấy cái đũa, nhưng mà đôi đũa trong tay nó cứ trượt trượt. Nó thử gắp đồ ăn vài lần, nhưng làm thế nào cũng không thể gắp lêb được. Mễ Phạn không phục, nó cố gắng dùng sức để gắp. Kết quả là đuôi đũa trong tay nó trực tiếp bắn ra ngoài, đập vào mặt Trần Lạc. Trần Lạc không dám cáu, cũng không dám nói gì cả. Khuôn mặt Trần Lạc tràn đầy nước mắt:
"Thôi thì vẫn là để ta bón cho ngươi ăn đi.”
Mã Ngọc cười, cô ấy lấy một câu thìa đưa cho Mễ Phạn. Cái này thì Mễ Phạn biết dùng. Khó khăn lắm mới ăn xong bữa cơm, Mễ Phạn liếm liếm nước canh dính trong tay. Trần Lạc và Mễ Lạp nhìn nhau, cả hai cùng bất lực cười. Ngưng Sương thì cười không ngưng được. Trần Lạc dạy dỗ cô:
"Ngươi nhìn ngươi đi, ăn rơi vãi biết bao nhiêu ra ngoài. Ăn như Mễ Phạn thế kia gọi là tiết kiệm lương thực.”
Mễ Phạn cũng gấp gáp nói:
"Nhanh nhanh, mau dẫn ta đi chơi thợ sửa ống nước siêu cấp và xe tăng đại chiến đi.”
Trước đây, Mễ Phạn vẫn luôn là một vương giả mạnh miệng, nhưng bây giờ nó có tay rồi, tội gì mà không dùng tay cơ chứ? Dùng lời mà Mễ Phạn hay nói thì chính là Trần Lạc chơi quá gà, thứ như chơi trò chơi thì không phải chỉ cần có tay là chơi được hay sao? Khi quay về phòng khách, Trần Lạc mở game lên, có hai cái tay cầm. Đúng ra Trần Lạc định để cho hắn và Mễ Phạn mỗi người chơi một bên, ai mà ngờ Mễ Phạn lại trực tiếp chui vào trước người Trần Lạc, ngồi gọn ở khoảng không giữa ngực và tay đang cầm máy chơi game của Trần Lạc.