Virtus's Reader
Mạt Thế: Ta Có Kho Vật Tư Vô Hạn

Chương 657: Chương 657: Đã Gà Lại Còn Nghiện

Trước đây mỗi khi Trần Lạc chơi game, Mễ Phạn vẫn luôn ngồi như vậy, chỉ chỉ trỏ trỏ. Trần Lạc chỉ cười một tiếng, trong lòng hắn không hề có bất cứ tạp niệm nào cả. Sự cưng chiều mà hắn dành cho Mễ Phạn giống như bản thân hắn đang nuôi một đứa con gái vậy. Cầm trong tay sợ vỡ, ngậm trong miệng sợ tan. Trần Lạc cười nói:

“Không phải lúc trước ngươi vẫn luôn chê cười ta ư? Ngươi giỏi thì ngươi lên đi.”

Mễ Phạn chu mỏ nói:

"Mở to mắt của ngươi ra mà nhìn đây nè.”

Kết quả, mới ải thứ nhất mà nó đã chết mất rồi. Trần Lạc cười trộm, ngươi lên thì ngươi cũng không được nha. Mễ Phạn nói với vẻ không hiểu nổi:

"Cái này nhìn đơn giản lắm mà, tại sao ta lại không làm được thế? Làm lại, nhất định là do ta không quen mà thôi.”

Trần Lạc cười nói:

"Đúng đúng đúng, làm lại nào.”

Trần Lạc đột nhiên cảm thấy dưới cằm rất ngứa, giống như có cái gì đó cọ vào mặt hắn vậy. Hắn cúi đầu xuống nhìn, đúng thật là có thứ cứ cọ qua cọ lại vào mặt hắn. Chỉ thấy hai cái tai đầy lông mềm mại của Mễ Phạn không ngừng động đậy. Trần Lạc mỉm cười, đáng yêu thật đấy. Mễ Phạn chơi tới tận trưa cũng chẳng qua nổi ải thứ hai. Chỉ có thể dùng vài chữ để tổng kế cả quá trình chơi game của nó, đó chính là đã gà lại còn nghiện. Tới buổi tối, Trần Lạc tận tình khuyên bảo nó:

“Mễ Phạn, bây giờ ngươi đã không còn là mèo nữa. Ngươi lớn rồi, nên ngủ một mình đi thôi.”

Mễ Phạn thất vọng gật gật đầu. Nó đi tới trước giường, vẫn nhảy lên giường giống cái cách nó nhảy lên ghế sofa sáng nay. Sau đó nó nằm nghiêng ra, cuộn tròn hai tay hai chân lại, dáng ngủ vẫn y chang như trước đây, sau đó nó chầm chậm rơi vào giấc ngủ. Đúng ra nó tưởng là để nó lên thì sẽ làm được, ai mà ngờ nó lên cũng không được.

Hà Dịch là một dị năng giả cấp 6. Nhưng đáng tiếc là một tháng trước, Hà Dịch nhận ra có hấp thụ tinh thể cũng không thể giúp bản thân gia tăng thực lực thêm được nữa. Hà Dịch hiểu rằng bản thân đã đạt tới giới hạn, bây giờ hắn cũng ngang với mấy tên phế vật cấp 4 cấp 5 mà thôi, sợ rằng cả đời này của hắn sẽ phải mãi mãi dừng lại ở cấp 6. Hà Dịch cảm thấy không cam lòng, biết đây còn cách nào đó có thể giúp hắn thì sao? Hắn thử xin gia nhập Hừng Đông thành, nhưng bản thân hắn chỉ là một cấp 6 bình thường mà thôi, Hừng Đông thành căn bản không nhận hắn vào.

Vài ngày trước, Hừng Đông thành vừa nâng tiêu chuẩn chọn người lên thành cấp 7 một cách điên rồ. Cấp 7, mẹ nó chứ, cả đời này của hắn coi như là hết hy vọng rồi. Nhưng vẫn có điều may mắn đó là Hà Dịch không hề xin ra khỏi căn cứ trước đó mà hắn đang ở, nếu không thì hắn sẽ trở thành kẻ vô gia cư, không có nơi để về mất. Hà Dịch và vài người bạn có quan hệ tốt cùng nhau đi ra ngoài tìm kiếm cơ duyên và vật tư ít ỏi. Mấy người họ nói chuyện với nhau.

“Ầy, cuối cùng thì cái anh rất trâu bò trong căn cứ của chúng ta vẫn không chịu nổi sự dụ hoặc mà gia nhập Hừng Đông thành rồi, vẫn là bỏ rơi chúng ta lại.”

"Không có hắn ta dẫn đội, bây giờ nếu như gặp phải con tang thi nào mà mạnh một chút thì chết vài người còn là nhẹ đó.”

“Phản đồ, chỉ vì chút đồ ăn mà đến chút cốt khí cũng chẳng có.”

"Chuyện mà hắn ta làm là chuyện mà con người sẽ làm ư? Đâu phải đâu.”

“Tất cả đám người ở Hừng Đông thành nên chết sớm đi thì hơn.”

Mấy người họ đều tỏ ra bất bình mà chửi mắng, nguyền rủa. Nhưng bỗng nhiên có một chuyện quỷ dị sảy ra. Đúng ra trước mặt bọn họ không có gì cả, nhưng bỗng nhiên mấy người này cảm nhận được sự chuyển động của không gian. Tiếp sau đó, bỗng nhiên có một bóng người xuất hiện trước mặt họ. Hà Dịch bị dọa dậy nảy mình, chuyện quỷ dị gì sảy ra thế này. Nhưng mà bóng người này lại nằm ra đất, không hề động đậy chút nào. Hà Dịch run rẩy nói:

"Hôm nay gặp phải quỷ ư?”

Nhìn thấy bóng dáng kia không hề động đậy, Hà Dịch to gan đi lên phía trước kiểm tra. Không hề có chút hơi thở nào cả. Mặc dù hắn ta không biết người này là ai, nhưng mà tất cả đều cảm nhận được chắc chắn người vừa xuất hiện này không đơn giản chút nào. Dù sao thì nó cũng đột nhiên xuất hiện một cách quỷ dị mà. Có thể nói đây là một cái thi thể từ trên trời rơi xuống. Hà Dịch to gan lớn mật lật mí mắt nó lên, chỉ thấy một màu đỏ như máu.

“Đây là một con tang thi ư?”

Có người đoán:

“Chẳng nhẽ là một con đột biến thể bị đột tử à?”

Nó không hề động đậy chút nào cả. Đám mấy người Hà Dịch nhìn nó, trên mặt họ đều lộ ra vẻ tham lam. Quan tâm làm gì chuyện nó đơn giản hay không đơn giản, nó càng không đơn giản thì càng tốt, điều này chứng minh là nó càng mạnh. Thực lực nó càng mạnh, cấp bậc tinh thể của nó càng cao. Hà Dịch hưng phấn nói:

“Vận may của chúng ta tới rồi.”

Nói dứt lời, Hà Dịch liền muốn mở não nó ra. Ngón nay của Hà Dịch dùng lực, nhưng mà cũng không hề để lại bất kì dấu vết gì trên đỉnh đầu của con tang thi này cả.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!